MỜI ĐỌC:

thơ tình - Cưỡng Xuân


tập thơ CƯỠNG XUÂN
Thơ tình Đặng Xuân Xuyến
(xuất bản Quý 3 năm 2017)

Tình anh

Nhìn anh đi!
Anh không phải người ta!
Em đừng sợ nỗi đau kia lặp lại
Trái tim anh không run vì thương hại
Sẽ ngàn lần không buộc khổ vào nhau.

Em mở lòng mà buông xả niềm đau
Mà run rẩy tiếng yêu theo nhịp đập
Mà hối hả hòa dòng đời tấp nập
Bão tan rồi.
Xanh thẳm một màu xanh...

Em hãy nhìn tận thăm thẳm mắt anh
Để tìm lại niềm tin yêu đã mất
Để nối lại vòng tay ôm thật chặt
Yêu anh đi!
Sẽ ấm nở nụ cười!
*.
Hà Nội, 31 tháng 05.2017
ĐẶNG XUÂN XUYẾN



Quá khứ

Quá khứ buồn cứ để ngủ yên
Đừng ném vào nhau nỗi đau hiện tại
Đừng gầm ghè nhau ánh nhìn thương hại
“Mây của trời hãy để gió cuốn trôi.”

Oán hờn gì câu nói đầu môi
Có yêu đâu mà biện môi với lưỡi
Ghé qua nhau chỉ giải nghiền cơn khát
Đắng đót làm gì vị mặn mồ hôi.

Quá khứ buồn cứ để lạc trôi
Trăng với sao không đắp nền hạnh phúc
Thuyền với biển không nối cầu nguyện ước
Mây gió buồn cứ để dật dờ trôi.
*.
Hà Nội, 27 tháng 05.2017
ĐẶNG XUÂN XUYẾN




Đường dài
- Yêu mến tặng Huyền Thương -

- Đừng mà.
Ở lại đi em
Ngoài kia
Trời đã buông rèm từ lâu.

- Chúng mình đến chẳng được đâu
Anh còn khuấy sóng bể dâu làm gì
Thôi thì cứ để em đi
Mười lăm năm nữa còn gì nét xuân
Anh dù vì nghĩa, chả cần
ngó ngơ chi lũ dở đần dở khôn
Trái tim
sợ lắm bước dồn
Thôi.
Em về.
Kẻo lời đồn
khổ anh
Nhà nghèo
duyên phận mỏng manh
Em neo chữ nghĩa chữ tình với son
Anh dù chẳng vợ còn con
Cố chen em chỉ nước non phận hèn
Dằn lòng rồi cũng phải quen
Thôi.
Em về
kẻo
mờ đèn
phố xa

- Ờ ...
Thì...
Em trở lại nhà
Khăn đây
em quấn
Ngõ xa
đường dài.
*.
Hà Nội, đêm 13 tháng 05.2017
ĐẶNG XUÂN XUYẾN



Ngu ngơ

Ơi gió trên cây
Ơi mây trên núi
Ơi đêm trăng lủi
Ơi ngày mưa rây.

Hãy đến nơi đây
Để thương về đó
Ngàn đêm trăng tỏ
Mấy mùa trăng lu.

Thương trái mù u
Bỏ lăn bỏ lóc
Thương chùm quả cóc
Dịu nồng vu vơ

Thương kẻ lơ ngơ
Vùi đêm thổn thức
Tiếng cười rưng rức
Nướng hồn suối mơ

Thôi ta chẳng nhớ
Thôi ta chẳng chờ
Chỉ là tình ảo
Chỉ là hư vô

               *

Không yêu sao nhớ
Không yêu sao chờ
Đếm thời gian ngược
Tháng ngày ngu ngơ.
*.
Hà Nội, 12 tháng 05.2017
ĐẶNG XUÂN XUYẾN



Khen em

Em thương gió lạ mồ côi
Khẽ nghiêng vai thả áo rơi chân cầu
Ỡm ờ em dọ nông sâu
Dăm ba kẻ dại mắc câu giữa trời

Khen em chả diễn một lời
Chỉ chao ánh mắt nửa cười đã say.
*.
Làng Đá, 06 tháng 05.2017
ĐẶNG XUÂN XUYẾN



Chấp chới

Có người líu ríu theo chồng
Buông lơi lời hát
Bỏ ngày xuân ngăn ngắt
Thúc nhịp trống dồn...

Se sắt buồn
Ơi người “xe chỉ luồn kim”
Ơi người nhớn nhác đi tìm
Đầu ghềnh cuối bãi
Lời xưa có còn mê mải...

Tìm ai...
Kìa ai...
Lừng chừng câu hát
Gió gằn ràn rạt
Trời mưa...
Chấp chới cánh diều.
*.
Làng Đá, 21 tháng 04.2017
ĐẶNG XUÂN XUYẾN



Ẩm trời

Em gạ một đêm chồng vợ
Cho mùi da thịt thơm hương
Mấy ngày hôm nay mưa tợn
Ẩm trời, khó ở, thấy ghê.

Ừ thì, một đêm thôi nhé
Mai đừng, nữa gạ một đêm
Mùa này ẩm trời dài lắm
Da đây thịt đấy đến mòn.
*.
Hà Nội, 13 tháng 03.2017
ĐẶNG XUÂN XUYẾN


Sắc Xuân
- Cảm tác khi thăm vườn hoa
     nhà thơ Chử Văn Long -

Hoa bưởi thơm lừng cả không gian
Gió xuân hây hấy ngực căng tràn
Mấy giỏ lan rừng khoe lộc biếc
E lệ mai vàng nhuộm thắm xuân.
*.
Hà Nội, ngày 23 tháng 02.2017
ĐẶNG XUÂN XUYẾN



Đừng thề
- Tặng Trần Hải Sơn -

Đừng khắc lời thề lên đá
Thời gian mưa nắng bào mòn
Lấy ai làm chứng nhân.

Đừng vẽ lời thề trên cát
Sóng duyềnh dan díu bước chân
Tình nhân thành kẻ lạ.

Đừng ghim lời thề vào lá
Tuyềnh toàng đám gió mồ côi
Lời yêu nghe đắng vội.

Hãy nghe vọng tiếng con tim!
Hãy thở nhịp đập trái tim!
Hãy đặt trong tim lời thề!
*.
Hà Nội, ngày 18 tháng 02.2017
ĐẶNG XUÂN XUYẾN



Valentine lạnh

Lăn phải
Lăn trái
Cái chăn!
Mày thật vô duyên
Cuộn tròn
mãi không đủ ấm.

Lật người
sang phải
Lật người
sang trái
Tại mày! Cái gối chẳng êm
Cả đêm
hại tao cả nghĩ.

Ờ nhỉ...
Lại valentine
Lẻ người
Lẻ chăn
Lẻ gối.
*.
Hà Nội, ngày 14 tháng 02.2017
ĐẶNG XUÂN XUYẾN



Cưỡng

Rỉ rắc mưa
Rét ngọt trở mùa
Em vê tròn ném tôi vào cơn lốc

Tay run rẩy
lẩy từng khuy cúc
Ngai ngái hương
thầm thĩ
em cười

Vít cổ xuống
Cong người
Em rướn...

Em!
*.
Hà Nội, 10 tháng 02/2017
ĐẶNG XUÂN XUYẾN



Người dưng

Đã mòn con mắt lá răm
Lời yêu còn ở ngã năm chửa về
Sập sùi sũng ướt triền đê
Khạo khờ mãi nhuộm câu thề người dưng

Hội làng thì đã lưng chừng
Người dưng ơi hỡi...
Người dưng
Chả về.
*.
Hà Nội, ngày 09 tháng 02.2017
ĐẶNG XUÂN XUYẾN


Thiếu nữ

Ô kìa người ngọc giữa sớm mai
Áo xiêm trễ nải chả chịu cài
Ngực nõn phập phồng ru hồn gió
Bồng đảo in hồng trong mắt ai.
*.
Hà Nội, ngày 05 tháng 02.2017
ĐẶNG XUÂN XUYẾN



Hoang mơ
- Tặng T.L.A -

Chiều tàn bước thấp bước cao
Đêm mơ hái được chòm sao lưng trời.

Niềm vui
đến chỉ nửa vời
Ngẩn ngơ chi sợi tơ trời,
bỏ đi.
*.
Hà Nội, 05 Tết Đinh Dậu - 2017
ĐẶNG XUÂN XUYẾN



Mơ đêm

Đêm!
Trở mình
Cuống cuồng vòng tay ghì hơi ấm
Giật mình
Ánh mắt nửa đêm
Hun hút đại ngàn gió hú...

Thèm trận cuồng lũ
Dào dào trùm ải chờ mưa...
Khát...

Đêm...
Yên ả.
*.
Hà Nội, đêm 28 tháng 12.2016
ĐẶNG XUÂN XUYẾN



Men đắng

Đây men rượu hơn 15 năm trước
Chót nhấp môi ta trượt bước xuống bùn
Ngoái đầu nhìn vẫn hồn lạc chân run
Thon thót sợ vô tình gặp lại.

Ừ ly nữa. Cớ chi phải ngại
Ta cứ say. Mặc thiên hạ phỉnh lừa
Cạn ly này có quên được chuyện xưa?
Đau thương đấy đến ngày nào lành sẹo?

Ừ thì cứ trách ta bạc bẽo
Cứ rêu rao ta ân ái hững hờ
Quá thật thà ta ra kẻ ngu ngơ
Ngớ ngẩn cược đời mình nơi kẻ chợ.

Đau. Đau lắm. Lặn ngược dòng lệ rỏ
Trời cao xa dung dưỡng lũ yêu hồ
Cố vẫy vùng thoát xa khỏi chốn nhơ
Ta chết lặng nửa đời không phân tỏ.

Ừ ly nữa
Ừ thêm ly nữa
Ừ thì say! Ừ quên quãng sống thừa
Quên bóng tà lẩn khuất phía song thưa
Ta cạn chén đón bình minh trước cửa.
*.
Hà Nội, đêm 10 tháng 12.2016
ĐẶNG XUÂN XUYẾN



Chiều lạ
- Tặng L.L -

Sợ đêm về
quẩn gió
xáo xác khuya
Cố vét vớt nắng chiều rơi trên lá
Chênh chao thể nụ cười nhòe áo lạ
Te tẻ chiều
nhớn nhác
nhón chân qua.
*.
Hà Nội, chiều 02 tháng 10.2016
ĐẶNG XUÂN XUYẾN




Trăng vàng lả lướt bến sông
Đắm hồn tôi với mênh mông gió trời...

Tôi mơ một tiếng gọi mời
Cạn chung ly để đến hồi yến oanh
Chẳng cần e lệ ngó quanh
Chẳng cần vội vội nhanh nhanh làm gì
Cứ từ từ thả xiêm y
Cứ từ từ với thầm thì những yêu...

Một liều.
Ba bảy cũng liều
Ngán chi thiên hạ nói điều khó nghe...
*.
Làng Đá, đêm 24 tháng 09.2016
ĐẶNG XUÂN XUYẾN



Lỡ

Tôi đắm hồn tôi nơi bến vắng
Lướt khướt trăng vàng rớt đáy sông
Thầm thĩ với người từng vun mộng
Trăng kia bến cũ có thay dòng?
Mỗi độ chiều tàn, đêm rủ xuống
Môi kề môi ấy có lạ không?

Và đã khi nào mỏi mòn trông
Héo hắt than hoa lạc cuối dòng?
Có còn đứng đợi chờ trăng xuống
Mơ dạo cùng ai cõi phiêu bồng...?

Tôi biết, nhưng thôi, chỉ rầu lòng
Ái tình cố níu cũng bằng không
Lòng người còn thẳm hơn sông rộng
Chỉ lỡ nhịp chèo đã qua sông.
*
Hà Nội, chiều mưa 19.08.2016
ĐẶNG XUÂN XUYẾN



Về đi em
- Thương tặng T.T.Q.T -

Về đi em! Về ngắm trăng buông
Câu mái đẩy lèn sâu ký ức
Dựa vai anh ngắm đời rất thực
Cổ tích trầu cau đã hết nhựa rồi.

Em cứ về! Ừ! Một lần thôi
Dẫu nắng bên sông không còn chấp chới
Câu lý ngày xưa dẫu thôi diệu vợi
Ta tựa vai nhau nối lại câu hò.

Em cứ về! Đừng mải đắn đo
Về một lần thôi nằm nghe sông hát
Về một lần thôi rộn đêm gió mát
Nghe tiếng lòng khủa nước đêm trăng

Em cứ về! Ừ! Một đêm trăng...
*.
Hà Nội, đêm 30 tháng 07/2016
ĐẶNG XUÂN XUYẾN



Chung
- Tặng Quỳnh Hương -

Em có cần anh không?
Nếu cần anh hãy cùng anh chung sống
Gạo nấu chung nồi
Chăn trùm chung gối
Ta chia chung ánh mắt nụ cười...

Đừng ngại em ời...
Giường nhà anh đủ dài, đủ rộng
Chăn nhà anh đủ ấm, đủ nồng
Ta khêu ngọn lửa hồng
Ta nối câu quan họ
Ta bện mây với gió
Kết thành thuyền chơi trăng...

Em sẽ là buồm căng
Anh sẽ là gió lộng
Thuyền trăng mình thơ mộng
Dập dìu giữa biển xanh
Em. Nào, về với anh!
*.
Hà Nội, trưa 25 tháng 04. 2016
ĐẶNG XUÂN XUYẾN



Dở hơi

Ờ thì... đấy chuyện ngày xưa
Em giờ cũng khác em xưa đã nhiều
Em quen nhung gấm mỹ miều
Nhớ làm chi thủa liêu xiêu những chiều...

Người ta cũng thực lắm điều
Dở hơi lại nhắc những điều đẩu đâu...
*.
Hà Nội, trưa 16 tháng 02 năm 2016
ĐẶNG XUÂN XUYẾN



Viết cho ngày valentine

Có lẽ xưa đường tu vụng dại
Vung vãi tình giờ nghẹn đắng chữ yêu
Ta nhìn người mà rậm rật bờ môi
Cứ da diết vòng tay tình chồng vợ.

Đêm rũ xuống. Ngằn ngặt niềm yêu đắng
Chăn gối đơn rệu rạo đêm trường
Ta rụt rè ngóng gió muôn phương
Mà ứa lệ. Mà bẽ bàng cay đắng...

Tình yêu ơi sao xa xỉ thế
Đến bao giờ thoát khỏi bến mê
Đến bao giờ hết rầu rĩ tái tê
Lại hối hả dệt mộng lành ân ái...

Ừ, đừng nói đạo người phải trái
Tình bán mua soi kỹ làm gì
Chót nhỡ nhàng phận hẩm duyên thiu
Thì cũng cố vê tròn chữ nghĩa.

Thôi, ta mặc lời người độc địa
Cố nín câm giữ biển lặng sóng ngầm
Ta gồng mình giữ chặt vẻ trầm ngâm
Chầm chậm bước giữ nhịp đời thật chậm.

San niềm vui gom vội niềm cay đắng
Ta cuộn mình sống hết kiếp nhân sinh.
*.
Hà Nội, đêm, 14 tháng 02 năm 2016
ĐẶNG XUÂN XUYẾN



Xuân

Áo trắng em cười với gió đông
Run rẩy đào phai đón xuân nồng
La đà trong gió đôi vạt nắng
Ngơ ngẩn trai làng, ngơ ngẩn xuân
*.
Làng Đá, Rằm tháng Giêng.2016
ĐẶNG XUÂN XUYẾN



Khát
            -  Tặng V yêu 

Đừng em
Trời ngoài kia lạnh lắm
Em có nghe gió rít gai người
Nào ngồi xuống
Nhích gần anh chút nữa
Tay trong tay cho hơi ấm loang đều
Anh thật lòng. Chỉ với em thôi
Đừng nghi ngại
Đừng gợi lời thề thốt
Ta khát nhau, chỉ vậy, đủ rồi
Em cần gì lời chót lưỡi đầu môi
Tình yêu mến đâu cần lời vô nghĩa.

Nào nằm xuống
Vùi ngực anh
Dán chặt
Tay siết tay xua giá lạnh tan rời
Đôi ngực trần cọ xiết ngùn ngụt hơi
Dòng nham thạch cuộn từng cơn nóng hổi
Thế. Thế. Thế.
Căng người
Em hứng đợi
Môi đốt môi
Anh thiêu trụi đất trời
Trăng thượng tuần ngấp nghé đón triều dâng
Tình chan chứa
Em ơi…
Tình chan chứa

Nào nằm xuống
Thỏa thuê từng cơn khát
Em, em ơi... đêm sắp qua rồi...
*.
Hà Nội, đêm 18 tháng 01 năm 2016
ĐẶNG XUÂN XUYẾN



Muộn

Quờ tay chạm phải gió lùa 
Co ro gác nhỏ đã thừa chín đông
Ngày đi cải chửa trổ ngồng
Ngày về cải rực bờ sông, chín mùa...
*.
Hà Nội, 21 tháng 11.2015
ĐẶNG XUÂN XUYẾN



Khờ

Người đi vá víu nụ cười
Tôi hong tơ ướt cũng mười năm nay
Khật khừ say tỉnh tỉnh say
Cứ ngu ngơ đợi heo may trái mùa.
*.
Hà Nội, 18 tháng 11.2015
ĐẶNG XUÂN XUYẾN


Thu sớm

Em hỡi! Mùa thu đã đến chưa?                    
Có nghe se lạnh gió chuyển mùa?                                  
Có nghe thoang thoảng thơm cốm mới?                                         
Có thấy nhà bên rúc rích cười?                                           

Em nhỉ. Mùa thu đến thật rồi
Sương chiều bảng lảng rắc muôn nơi
Diều ai dìu dặt chòng chành nắng
Vắt vẻo em cười. Ơ ... đã thu.
*
Làng Đá, Hưng Yên 18.09.2015
ĐẶNG XUÂN XUYẾN


Em ơi
- Với L.L -

Em!
Hẹn rồi sao chẳng tới
Để rượu nồng đắng ngắt bờ môi
Giọt sầu.
               Chênh vênh.
                                Chới với.

Em!
Hứa rồi sao chẳng đợi
Để buồn héo hắt mảnh trăng côi
Đắng đót
                giọt chờ
                                   giọt đợi.

Em!
Đến rồi sao quay vội
Để sầu dâng ngợp đắm hồn tôi
Lướt khướt 
                    trăng nhàu
                                       mờ lối.

Em!
Nỡ nào gom giả dối                   
Bẽ bàng chén rượu đợi giao bôi
Chim trời...
                Em ơi...
                              Cá lội...
*.
Hà Nội, đêm 05 tháng 09 năm 2015
ĐẶNG XUÂN XUYẾN



Đêm
- Tặng V yêu -

Đêm bức bối
Em đè ta nghiến ngấu
Đêm chuyển màu    
Cắn rách toác bờ môi.

Em ưỡn người
          Rướn ngực
                        Hé môi
Ta lách lưỡi lựa chiều yêu khớp nhịp.

Bấu chặt tay
           Em đẩy ta bắt nhịp
Đêm lõa lồ
         Rần rật   
                  Đốt thịt da.
*.
Hà Nội, đêm 26 tháng 06 năm 2015
ĐẶNG XUÂN XUYẾN


Nhớ
- Tặng V yêu -

Đêm tỉnh giấc
Khát mắt cười chiều qua lăn trên chiếu
Căng người
Run rẩy cuộc yêu.

Đêm dài quá
Gió trườn qua khe cửa
Mưa rỉ rả
Tiếng cười rúc rích vọng từ xa...
*.
Hà Nội, 14 tháng 04 năm 2015
ĐẶNG XUÂN XUYẾN



Biết

Ừ biết
Em rồi chẳng đợi
Mà lòng chẳng nỡ buông lơi.

Ừ biết
Chỉ lời giả dối
Mà tin, tin đến cạn lời.

Thôi thì
Sắm vai người dại
Ngô nghê với tháng năm dài
Một mai giữa đời gặp lại
Chỉ là lữ khách vãng lai.

Thôi thì
Xuân tình trễ nải
Gãy duyên, gãy cả trâm cài.
*.
Hà Nội, Ngày 21 tháng 03 năm 2015
ĐẶNG XUÂN XUYẾN


Dại

Lại gặp người ta ở phố xa
Lại giọng người ta khéo khéo là
Lại men say ấy, vòng tay ấy
Lại lựa phím đàn... 
Lại đứt dây...
*
Hà Nội, 18 tháng 02.2015
ĐẶNG XUÂN XUYẾN



Dại yêu

Thôi nào
Thêm một đêm nay
Gót hồng lạc bước đẫy ngày với xưa
Xin đừng rũ vội áo mưa
Để tôi vét chút hương thừa kẻo rơi.

Niềm vui dẫu chỉ nửa vời
Có sao đâu?
Vẫn cứ ngời ngợi hương!
Chẳng cần người nhớ người thương
Chỉ tôi
Chín nhớ
Mười thương
Đủ rồi.

Chấp chi miệng lưỡi người đời
Dại yêu
Chuốc tiếng ngu đời
Chẳng sao!
*.
Hà Nội, đêm 13 tháng 02 năm 2015
ĐẶNG XUÂN XUYẾN



Em

Ta gạ em cạn chén
Thế là em cạn ta
Nửa đời ta trễ hẹn
Em nồng nàn đốt ta.

Run rẩy, em ghì ta
Quấn vào ta hoang dại
Thẫn người, ta ngây dại
Uống em từng giọt say.

Trời đất như cuồng say
Ngả nghiêng theo nhịp phách
Nửa đời trai trinh bạch
Em nhuộm ta ngả màu.
*.
Hà Nội, đêm 21 tháng 01 năm 2015
ĐẶNG XUÂN XUYẾN


Thức

Ngủ đi
Đừng mãi nghĩ
Đã là gì đâu
Sao bắt người ta len vào giấc ngủ
Tội lắm
Người ta buồn
Mình bứt rứt con tim

Ngủ đi
Khuya rồi
Lăn phải lăn trái làm chi
Vò đầu bứt tóc làm gì
Chiếu chăn hơi người đã thiếu
Nghĩ nhiều có được gì đâu
Mùa đông đêm dài càng lạnh!

Ngủ đi
Khuya rồi
Thôi đừng gặng hỏi
Thôi đừng mãi nghĩ
Một mình
Đêm lạnh
Dài thêm.
*.
Hà Nội, đêm 15 tháng 01 năm 2015
ĐẶNG XUÂN XUYẾN



Chết

Chén rượu buồn cay đắng
Ta tiễn người sang ngang
Kể từ trăng tàn ấy
Ta chết dần ai hay.
*.
Hà Nội, chiều 17 tháng 12 năm 2014
ĐẶNG XUÂN XUYẾN



Nghỉ lại
- Với T.L.A -

Thì em cứ ở lại đây
Đêm nay
Chỉ một
Đêm nay
Ngại gì

Hỏi em
Em chẳng nói gì
Chỉ nghe hơi thở có gì như say
Bàn tay khẽ chạm bàn tay
Mà hương yêu đã dâng đầy dấu yêu
Ngẩn ngơ tím cả trời chiều                         
Sẽ sàng chi kẻo cánh diều hụt dây

Ừ thì
Cứ ở lại đây
Đêm nay
Chỉ một đêm nay
Ngại gì.
*.
Hà Nội, chiều 18 tháng 12 năm 2014
ĐẶNG XUÂN XUYẾN



Ngược dòng

Hôm nọ có người ghé bến sông
Nói chuyện nhà bên đã gả chồng
Từ độ ngược dòng đi xây mộng
Chả thấy một lần ghé bến sông.

Tôi biết người ta chẳng ngóng trông
Chỉ mình tôi với mộng hư không
Chiều qua lạc bước về Kim Động
Tôi lại trắng đêm hứng gió đồng.

Tôi biết người ta đã gả chồng
Giờ là mệnh phụ giữa phố đông
Tôi buồn tôi giận tôi dại mộng
Say mãi đò ngang khách má hồng.


Đã mấy đông rồi, đã mấy đông
Bếp lửa nàng nhen có đượm hồng
Mỗi bận nàng ra cài then cổng
Có lạnh so người trước gió đông?

Nàng có còn quen nép cạnh chồng
Hững hờ dạo gót giữa phố đông
Lá vàng lả tả khi chiều xuống
Có thấm cô đơn bởi gió cuồng?

Tôi biết người ta chẳng đoái trông
Chỉ mình tôi với mộng hư không
Tôi buồn tôi giận tôi dại mộng
Lỡ cả chuyến đò khách sang sông.
*.
Hà Nội, Ngày 29 tháng 11 năm 2014
ĐẶNG XUÂN XUYẾN




Vẫn là... 
- Với T.L.A -

Vẫn là em, của ngày xưa
Vẫn là thề thốt em chưa bao giờ
Vẫn là em, cứ hững hờ
Vẫn là muôn sóng nghiền bờ, nghiến anh.
*.
Hà Nội, đêm 07 tháng 11 năm 2014
ĐẶNG XUÂN XUYẾN



Liền anh liền chị 

Ơ này lúng liếng
Ơ này lả lơi
Nhịp phách chơi vơi
Chênh vênh lời hát                

Ờ thì gió mát
Ờ thì trăng thanh
Ngơ ngẩn liền anh
Ngả nghiêng liền chị

Gió luồn mộng mị
Mớ bảy mớ ba
Yếm thắm nhú hoa
Đêm trăng rờ rỡ

Người ơi người ở
Người ở người ơi
Nhịp phách buông lơi
Tính tang tang tính.
*.
Hà Nội, 07 tháng 10 năm 2014
ĐẶNG XUÂN XUYẾN



Ở lại

Thì cứ lại đây. Ngồi xuống đây
Nhấp chén rượu thơm ủ lâu ngày
Ngoài kia mưa gió nhiều như thế
Ở lại đi em. Mai hãy về.

Ta biết sự đời cũng nhiêu khê
Mười hai bến nước lắm ê chề
Em về hay ở đều như thế
Ngang dọc miệng đời chẳng bớt chê.

Thôi ở lại đây. Nghỉ lại đây
Ngực ta làm gối thật êm dầy
Tay ta làm nệm nhung rất ấm
Em quấn thân ta tựa chăn mềm.

Ta muốn đêm này em với ta
Quyện từng hơi thở trộn thịt da
Ưu phiền cứ mặc trôi theo gió
Nào hãy cùng ta dạo bến mơ.
*.
Hà Nội, chiều 04 tháng 09 năm 2014
ĐẶNG XUÂN XUYẾN



Mơ trăng
- Thương tặng T.T.Q.T -

Em rướn mình hà hít nụ hôn anh
Tê tái lắm. Cuộc tình mình thật tội
Môi khóa môi mà sao xa vời vợi
Đêm cuống cuồng khỏa lấp nỗi chơi vơi.

Anh vùi mình giấu vội lệ rơi
Tim rời rã giữ cõi hồn trống vắng
Câu yêu đương nửa chừng nghẹn đắng
Đêm rã rời lẩn khuất ánh trăng thanh.

Anh ngại ngùng khi em chợt hỏi anh
“Anh hạnh phúc hay chỉ lời chót lưỡi”
Biết nói sao để không thành giả dối
Rưng rức buồn...
Day dứt giấc mơ trăng.
*.
Hà Nội, đêm 02 tháng 09 năm 2014
ĐẶNG XUÂN XUYẾN



Người xưa

Thấm thoát thế mà đã mười năm
Hôm nay gặp lại khác xưa nhiều
Lời em nhạt lắm, xa xăm lắm
Em chỉ chiều ta. Đâu có yêu.

Ta biết nên ta cố nói nhiều
Để lòng bớt lạnh, bớt cô liêu
Người ta chẳng bảo tình dang dở
Chỉ đẹp với ai quá dại khờ!

Ta trách vì ta quá dại khờ
Dại khờ nên mãi cứ ngu ngơ
Mười năm gặp lại em chẳng nỡ
Ta lại mơ hồ lạc bến mơ.

Ta biết chiều nay gió lạnh về
Mưa dầm rồi sẽ đến lê thê
Người ta gói ghém dăm chuyện cũ
Vất ở tây hồ cũng đã lâu.
*.
Hà Nội, chiều 08 tháng 08 năm 2014
ĐẶNG XUÂN XUYẾN



Hương thu

Ô kìa chiều
Ai thả nắng vương cây
Tóc rối ai bay
Mòn ai đuôi mắt
Điệu lý buông lơi tính tang khoan nhặt
Da diết bổng trầm xao xác sông xưa

Ta hỏi chiều
Thu đã về chưa
Mà lá vàng rơi khẽ nghiêng thật nhẹ
Mà gió mơn man vuốt ve thật khẽ
Biêng biếc trời chiều
Man mát hương sen.

Ta hỏi chiều
Sao rất đỗi thân quen
Tí tách bếp ai dẻo thơm cốm mới
Câu lý giao duyên ngập ngừng bối rối
Bồng bềnh người ơi
Mây tím lưng trời.
*.
Hà Nội, chiều 07 tháng 08 năm 2014
ĐẶNG XUÂN XUYẾN



Chán yêu

Em lại đến cuốn ta vào hoan lạc
Chớp nhoáng tình
Nhớp nháp men yêu.

Em về rồi ném lại cô liêu
Chăn gối lệch
Nụ cười bạc phếch.

Ta bỗng chán vị yêu nhạt thếch
Xộc xệch tình
Lếch thếch tiếng yêu.
*.
Hà Nội, chiều 07 tháng 08 năm 2014
ĐẶNG XUÂN XUYẾN



Lỡ hẹn
- Với T.L.A -

Người hẹn cuối tuần sẽ ghé chơi
Ta về khấp khởi đứng với ngồi
Hôm qua thứ 7 mưa dày quá
Tận chủ nhật này mưa vẫn mưa.

Người lại một lần lỡ ghé chơi
Ta lại chông chênh vỡ nụ cười
Ơi hỡi ông trời đùa dai thế
Rắc ngâu sao lại rắc mùa hè!
*.
Hà Nội, đêm 14 tháng 07 năm 2014
ĐẶNG XUÂN XUYẾN



Đừng trách anh

Đừng trách anh ngắc ngứ mãi chữ yêu
Chỉ ngấu nghiến em cho nghiền cơn khát
Không biết dìu em nương theo câu hát
“Yêu nhau mấy núi cũng trèo...”

Đừng trách anh viện mãi số tréo kheo
Chỉ muốn cuốn em vướng dây oan nghiệt
Không biết ghìm em giấu cơn cuồng nhiệt
“Yêu nhau cởi áo trao nhau...”

Đừng trách anh tim chẳng biết buồn đau
Cuống quýt cuồng say những tình vội vã
Đắng đót tim em lửa nồng hóa đá
Yêu nhau chết lặng nửa đời...

Đừng trách anh cay nghiệt thế em ơi
Anh muốn hương yêu mặn mòi say đắm
Nhưng sợ đường yêu dấn sâu vực thẳm
Yêu nhau chuốc hại cả đời...

Đừng trách anh...
Đừng trách nữa...
Yêu ơi...
*.
Hà Nội, đêm 19 tháng 06 năm 2014
ĐẶNG XUÂN XUYẾN



Bỏ tình
- Với Quyên yêu -

Anh nhé, em đành bỏ cuộc yêu
Vì em sợ lắm những buổi chiều
Gió lạnh mưa dầm run ngõ vắng
Lủi thủi em ngồi ngóng trăng thiu.

Anh ạ, mà thôi nói chi nhiều
Duyên mình nào biết sẽ về đâu
Loan phòng lẻ bóng em cứ đợi
Ong bướm dập dìu anh cứ vui.

Rồi sẽ có ngày anh bỏ đi
Khi em nhan sắc chẳng còn gì
Lạnh lùng anh đẩy em ra phố
Anh bảo tình yêu đã hết rồi.

Biết thế nên giờ em sẽ đi
Này đây chìa khóa trả tay người
Và này chiếc nhẫn đôi chỉ rưỡi
Và nữa đôi giày, cả khăn đôi.

Anh nhé, tình ta đã ngắt rồi
Em về hong lại tuổi đôi mươi
Ướp vào trong đó đôi dòng chữ
Hận kẻ sang sông nát một đời.
*.
Viết lại, đêm 24 tháng 07 năm 2014
ĐẶNG XUÂN XUYẾN



Buông bỏ nhé em

Này em
Sao mãi nói chuyện không có thực
Sao mãi đau nỗi đau không thực
Tự nhốt mình
Tự đày mình
Sao dại thế, hả em!

Con chim khôn biết chọn cành đậu
Người sống khôn biết bỏ hận thù
Ai dại ai
Ai nuốt lệ vì ai
Trời xanh biết
Anh và em đều biết
Oan ức chi buông lời cay nghiệt
Chuyện lâu rồi cứ để gió cuốn trôi.

Chạm trán nhau dẫu hà tiện nụ cười
Thì cũng chớ cau mày, quay mặt
Em như thế càng thêm quay quắt
Những nỗi đau tự tạo cho mình
Những nỗi đau giả thực của mình.

Em hận mình
Em hận trời xanh
Em hận anh bầm gan tím ruột
Em cố giữ trái tim rức buốt
Em cố giữ niềm đau giả thực
Em được gì?
Sao khổ thế, hả em!

Buông bỏ đi
Chuyện cũng lâu rồi
Ai nợ ai đâu còn quan trọng
Em hãy sống như một thời đã sống
Trái tim lành hít khí trời xanh
Em không cần thầm cám ơn anh
Như cái thủa còn nhiều bỡ ngỡ
Như cái thủa em cười rạng rỡ
Buông bỏ đi
Chuyện cũng lâu rồi.
*.
Hà Nội, ngày 12 tháng 05 năm 2014
ĐẶNG XUÂN XUYẾN

.

Em nhắn tin rằng

Em nhắn tin rằng: Thương anh ghê
Gà trống nuôi con lắm vụng về
Nghe chuyện rầu lòng, thương anh quá
Sợ lắm miệng đời, chẳng dám qua.

Em nhắn tin rằng: Ở quá xa
Nên chỉ loanh quanh giúp gọi là
Chén bát lâu ngày ai giúp rửa?
Sân vườn ai dọn lúc nắng mưa?

Em nhắn tin rằng: Đã yêu chưa
Thấy bé hôm xưa cũng chẳng vừa
Người đâu tí tuổi mà ghê gớm
Xóm dưới làng trên lắm kẻ gờm.

Em nhắn tin rằng: Chớ bờm xơm
Người ta nào phải cá trong nơm
Thiên hạ bây giờ chiêu trò lắm
Thôi, vì con cái, “nhịn” vài năm.

Em nhắn tin rằng: Nghĩ mà căm
Oan gia ngõ hẹp, muốn băm vằm
Mẹ cha cái lũ ham tình ái!
Sư bố cái đồ chẳng giống ai!
*.
Hà Nội, đêm 04 tháng 05 năm 2014
ĐẶNG XUÂN XUYẾN



Tim đau

Chẳng biết nữa
Con tim đã bao lần chắp vá
Thêm một lần đau nữa
Có sao đâu.

Hắt hiu chiều
Xao xác gió vu vơ
Lời hẹn ước ném chềnh hềnh đầu ngõ.

Ta dẫu biết trăng lúc mờ lúc tỏ
Vẫn không quen lời yêu chóng hao gầy
Ta sẽ cố để không ai thấy
Héo hắt chiều
Sưng tấy trái tim yêu.
*.
Hà Nội, chiều 03 tháng 05 năm 2014
ĐẶNG XUÂN XUYẾN



Say yêu
- Với T.L.A -

Yêu thương nhé. Một lần thôi. Là đủ
Ta đâu cần gian díu giữa nhân gian
Uống nữa đi. Đây rượu ngọt. Môi mềm
Đêm lạnh lắm đừng để ta lẻ bạn.

Nào nâng chén cho sầu sầu rũ bỏ
Trút áo xiêm cho đêm bớt ngại ngần           
Đây rượu nồng, men ủ đã nhiều năm
E ngại thế... Làm sao ta chẳng giận.

Thì ta biết thuyền em chưa bến đậu
Giấu mơ hoang vật vã đợi phong cuồng
Ta nhốt mình đằng đẵng mấy mùa ngâu
Nén lơi lả loạn điên nơi cõi mộng.

Ừ thì rượu. Ừ thì thơ. Ừ mộng đẹp
Ừ thì say cho hỉ hả phong trần
Đêm phập phồng, ngực nõn hứng trăng non
Môi đón lưỡi uống hương tình bất tận.

Yêu thương nhé.
Một lần thôi. Là đủ
Ta đâu cần gian díu giữa nhân gian...
*.
Hà Nội, đêm 11 tháng 04 năm 2014
ĐẶNG XUÂN XUYẾN



Lánh yêu

Sao chẳng nói yêu từ sớm
Khi anh đương còn trẻ trai
Bây chừ lừ đừ, lọm khọm
Anh nào dám mộng với ai.

Đâu phải ra chiều ái ngại
Đâu phải giả đò lo xa
Chỉ e nhỡ đường ân ái
Khiến em đứt ruột chiều tà.

Thì đấy, em chớm vào hạ
Anh đà ngấp nghé thu qua
Chữ yêu nghe chừng xa lạ
Biết mình, chẳng dám mơ xa.

Ừ thì, tình yêu không tuổi
Ừ thì, cố học người ta
Nhưng đà chồn chân mỏi gối
Bước dồn bước hụt khó qua.

Thôi đành như người xa lạ
Hững hờ gom gió mùa đông
Thẩn thơ nhìn cây trút lá
Lánh nghe điệu lý tơ hồng.
*.
Hà Nội, đêm 24 tháng 03 năm 2014
ĐẶNG XUÂN XUYẾN



Mùa xuân

“- Cô bé ơi bán tôi nhiều mớ
Thừa dăm đồng tôi gửi phiên sau
Tôi không quên. Và mong cô sẽ nhớ
Lính nghèo mà. Thông cảm nghe cô.”

Đám lính trẻ cười vang rồi nhanh bước
Cô nhìn theo xao xuyến nụ cười
Cơn gió thoảng nhẹ trưa hè nóng nực
Tôi ngỡ mình lạc giữa mùa xuân.
*.
Viết lại, 12 tháng 03 năm 2014
ĐẶNG XUÂN XUYẾN



Chia tay
- Với Nguyễn Minh Phượng -

Chia tay nhé
Đừng buồn em nhé
Chút nắng chiều vội vã chạy từ lâu
Em đừng tiếc gió chiều bảng lảng
Ánh hoàng hôn tím sẫm chân trời
Em đừng tiếc phút giây ngóng đợi
Đừng tiếc chiều đếm lá vàng rơi.

Chia tay nhé
Đừng buồn em nhé
Ánh hoàng hôn vụt tắt lâu rồi
Em nhớ đến bến sông ngày ấy
Nhặt cho anh câu hát lỡ quên
Em hãy đến gốc đa đầu ngõ
Xóa dùm anh dòng chữ mộng mơ.

Chia tay nhé
Đừng buồn em nhé
Đêm tàn canh
Vọng tiếng ơi đò
Qua bến cũ đừng nghe sóng dội
Cũng đừng nhìn ghế đá tuổi thơ
Dẫu lòng em day dứt vô bờ
Câu ca cũ
Con đò chiều
Và gió chiều bảng lảng
Em hãy nhớ giờ là kỷ niệm
Dư âm buồn
Day dứt cũng thế thôi
Ta chia tay
Đêm hết đã lâu rồi.
*.
Viết lại, đêm 11 tháng 03 năm 2014
ĐẶNG XUÂN XUYẾN



Mơ em

Đã dặn lòng chỉ được ngắm em thôi
Sao cứ để tim mình nhức nhói
Em bên ai nói cười vui vẻ thế
Tay trong tay mắt cứ biếc như cười.

Ừ thì rằng nó trẻ, đẹp trai
Nó giỏi giang lại con nhà quyền thế
Nhưng van em đừng dịu dàng như thế
Có gì hay mà tíu tít nói cười?

Ta thực lòng chỉ muốn ngắm em thôi
Đâu dám ước điều ta mong đợi
Chỉ tại em cứ thản nhiên rời rợi
Đốt lòng ta bằng ánh mắt biết cười.

Ta nhủ lòng đừng mãi ngu mơ
Nhưng tim ta cứ run rẩy đợi chờ
Ta già rồi, ốm yếu lại ngu ngơ
Sao cứ khát giấc mơ em, rõ khổ.
*.
Hà Nội, chiều 18 tháng 02 năm 2014
ĐẶNG XUÂN XUYẾN



Chớm già

Mình già rồi anh nhỉ
Thời gian thế mà nhanh
Mới vài chuyện loanh quanh
Tóc đã pha màu bạc.

Em lặng nhìn nơi khác
Tiếng thở dài nén sâu
Như gom cả trời ngâu
Mưa phủ dầy lấp lối.

Ngập ngừng anh bối rối:
- Nói già nghe sao được
Chỉ là không như trước
Da sạm màu hơn thôi.

Em khẽ mím đôi môi
Mắt thôi nhìn nơi khác
Giọng thoảng nghe khang khác:
- Mình già rồi mà anh...
*
Hà Nội, ngày 23 tháng 01 năm 2014
ĐẶNG XUÂN XUYẾN



Tự tình

Và em ngúng nguẩy dưới thềm
Và lim dim mắt để đêm phập phồng
Và mênh mông gió ven đồng
Và tôi cùng với bến sông chòng chành.
*.
Hà Nội, đêm 05 tháng 01 năm 2014
ĐẶNG XUÂN XUYẾN



Nhỏ to bằng thừa

Trai đơn gái lẻ đùa nhau
Quá đà một chút... dỗi nhau làm gì
Muốn thương thì bớt lầm lì
Muốn yêu phải biết cười khì hứng duyên

Mưa dầm gió bấc triền miên
Nửa đời đói phận khát duyên, thật buồn
Đêm qua lạc ổ chuồn chuồn
Dậu thưa phên thoáng gió luồn, chẳng sao.

Sợ gì danh phận hư hao
Sợ gì thiên hạ trông vào nhỏ to
Sợ gì nhỉ? Chẳng phải lo!
Trai đơn gái lẻ … nhỏ to bằng thừa!
*
Hà Nội, đêm 15 tháng 12 năm 2013
ĐẶNG XUÂN XUYẾN



Người đẹp
- Tặng Liên PHS K11 -

Em nhỉ, có người rẽ ngang đây
Khẽ nhón gót chân, nhẹ như này” (*)
Lấp lánh nụ cười, ôi, duyên lắm
Nắng cũng ngác ngơ, rớt bên thềm.

Thì đấy, hương nồng vẫn quanh đây
Vương víu bâng khuâng cả nửa ngày
Người đâu mà trắng, tươi như nắng
Suối tóc vờn bay giỡn nắng vàng.
*
Hà Nội, ngày 05 tháng 12 năm 2013
ĐẶNG XUÂN XUYẾN
 (*): Thơ của Liên PHS K11


Tình Nở

Nở ơi... đận ấy... trăng hè
Giả ngây
           Nở để Chí đè
                          cưỡng yêu
Ơn trời đêm ấy Chí liều
Cháo hành Thị Nở còn phiêu đến giờ.

Vườn trăng nhễ nhại chẳng ngờ
Hương tình Thị Nở đến giờ vẫn tươi.
*
Hà Nội, ngày 30 tháng 11 năm 2013
ĐẶNG XUÂN XUYẾN




Chẳng cần chồng

- Với người mẹ đơn thân -

Chỉ muốn con thôi. Chẳng muốn chồng
Phải thằng cờ bạc thế là xong    
Nay nó gá đề mai gá bạc
Chiếu đất màn trời... Chịu nổi không?

Chỉ muốn con thôi. Chẳng muốn chồng
Quơ nhầm thằng nghiện thế là xong    
Chổi cùn rế rách đem cầm cố
Sớm thành góa phụ... Có cực không?

Chỉ muốn con thôi. Chẳng muốn chồng
Vướng thằng mê rượu thế là xong    
Nay nó chửi thề mai nó đập
Sống thừa như thế... Có đáng không?

Chỉ muốn con thôi. Chẳng muốn chồng
Vớ thằng say gái thế là xong    
Loan phòng vò võ thân đơn chiếc
Nuốt lệ thành dòng... Có tủi không?

Chỉ muốn con thôi. Chẳng muốn chồng
Nhầm thằng sợ gái thế là xong    
Chăn xô gối lệch hồn đơn chiếc
Héo hắt cuộc đời... Đắng cay không?

Chỉ muốn con thôi. Chẳng muốn chồng
Hỏi người quân tử sẵn lòng không
Một vốn bốn lời xin gửi đủ
Đây chỉ cần con! Chẳng cần chồng!
*
Hà Nội, ngày 28 tháng 11 năm 2013
ĐẶNG XUÂN XUYẾN



Rượu say

Ừ này thì rượu. Ừ thì say
Ừ rượu tri âm ủ lâu ngày
Ta uống đêm nay cho thỏa thích
Cho trời cùng đất ngất ngưởng say.

Nào nhấc chén lên. Cạn để say
Men tình chiu chắt ủ bấy nay
Đêm nay ta hứa say cùng bạn
Thế gian? Điên đảo được mấy ngày?

Thôi kệ cuộc đời. Ta cứ say
Rượu ngọt đào thơm vơi lại đầy
Ta kệ Cuội già từ cung Quế
Khẩn khoản mời ta ghé đôi ngày.

Ta chẳng ghé đâu. Ta ở đây
Sóng sánh mềm môi chén rượu đầy.
Thôi Cuội về đi ta chỉ muốn
Đêm nay thỏa thích ta được say.
*
Hà Nội, đêm 04 tháng 10 năm 2013
ĐẶNG XUÂN XUYẾN



Trả em

Đứng trước em anh thành người rất lạ
Thả rông hồn đắm đuối mắt em
Em rất gần 
Nhưng cũng thật xa xăm
Em hời hợt để anh thèm vị biển
Em hoang sơ để anh khát đại ngàn.

Anh ngợp mình trong ảo vọng ái ân
Mải lặn ngụp xây lâu đài trên cát
Giấu niềm riêng em thản nhiên bỡn cợt
Kéo mùa đông giá lạnh nhích gần
Anh đốt mình cháy bỏng si mê
Thổn thức mãi miền yêu không thể.

Anh biết thế 
Và anh không thế
Sánh vai em dạo bước song hành
Gió đại ngàn khắc khoải rừng xanh
Sao phải lén mơ nơi xa lắm
Trả lại em niềm đau đằm thắm
Trả đêm hoang vật vã rã rời
Câu thơ tình viết vội gãy đôi
Nhịp yêu ấy anh đành lỡ dở
Chân nhẹ bước. Tim yêu bỏ ngỏ
Khép nụ cười héo hắt nửa đời trai.
*
Hà Nội, ngày 23 tháng 10 năm 2013
ĐẶNG XUÂN XUYẾN



Bỏ yêu
- Với P.T.T -

Em nhắn gửi ta mấy ý yêu
Nào mây lãng đãng quắt quay chiều
Nào hanh hao nắng se se lạnh
Nào mấy bữa nay lá rụng nhiều.

Ta có cần đâu mấy ý yêu
Đừng than nắng nhạt với mưa nhiều
Đã quen kiêu hãnh đêm lạnh vắng
Đừng díu gian ta ánh trăng thề.

Ta đã quên rồi những đam mê
Tơ giăng ngáng lối nghẽn đường về
Nhịp yêu sai lỡ ta bỏ hết
Thôi đừng rủ nguyệt níu gió mây.

Thì cứ về đây hóng gió tây
Giỡn trăng sóng soãi vắt ngang đồi
Hồn ta từ bữa đi hoang ấy
Đã chết từ lâu tiếng yêu rồi.
*
Hà Nội, ngày 25 tháng 10 năm 2013
ĐẶNG XUÂN XUYẾN



Nỡ nào thế em

Nỡ nào gọi anh bằng chú
Để anh nói chuyện không vào      
Nhìn nhau có chiều gượng gạo
Chuyện trò cứ nhạt làm sao

Nỡ nào gọi anh bằng chú
Để anh nhanh bạc mái đầu
Hơn chừng đôi ba chục tuổi
Có nhiều xa cách lắm đâu

Nỡ nào gọi anh bằng chú
Em nghe có thấy nặng nề
Đâu phải vì anh thích trẻ
Chỉ là xưng chú không quen

Nỡ nào gọi anh bằng chú
Quen rồi khó đổi lắm em
Anh vầy nhưng còn xuân lắm
Nỡ nào cứ chú thế em.
*
Hà Nội, ngày 29 tháng 10 năm 2013
ĐẶNG XUÂN XUYẾN



Qua đò
- Với Nguyễn Minh Phượng -

Chiều trở lại bến xưa
Thấy sông trôi khác quá
Mây trời bay cũng lạ
Gió hình như chuyển mùa.      

Đâu tiếng ai cười đùa?            
Đâu đêm trăng thao thức?         
Sông ơi còn thổn thức
Vắt ngược dòng về đâu?

Đã qua mấy mùa ngâu
Em sao chưa về lại?                  
Đò xưa ơi khờ dại
Neo mình đậu nơi đâu?


Em giờ ở nơi đâu?
Có thương về chốn cũ?
Có tan vào giấc ngủ
Buốt lạnh vài giọt ngâu?

Nắng tắt màu từ lâu
Mưa đã thôi tầm tã         
Gió ngừng cơn vật vã         
Sông oải mình, ngác ngơ.

Sao ta mãi thẩn thơ
Thương một thời lỡ dở...
"Người xưa đâu xa vắng
Ai đưa tôi qua đò.".
*
Hà Nội, ngày 27 tháng 09 năm 2013
ĐẶNG XUÂN XUYẾN



Chiều thu

Bảng lảng chiều
Em thẩn thơ nhặt nắng
Tiếng chim kêu lảnh lót sau vườn
Chiếc lá mỏng cuộn mình rơi khẽ
Gió liu riu
Run rẩy khóm cúc vàng

Ngơ ngác nắng
Em thẩn thơ nhặt nắng
Hoa cúc vàng se sẽ trổ bông.
*
Hà Nội, đêm 12 tháng 09 năm 2013
ĐẶNG XUÂN XUYẾN



Ai mua?
- Tặng L.Q.V -

Ai mua tôi bán tôi nào
Một đồng ba cắc năm hào chín xu
Người đời nhệch miệng bảo ngu
Chỉ em tẩn ngẩn mười xu đáng tiền.

Em mua lấy chút hão huyền
Chút cay đắng với muộn phiền, để yêu
Chỉ mong dẫu nhạt nắng chiều
Có chơi vơi cũng đừng nhiều lả lơi...
*
Vụng về cái tuổi đôi mươi
Chẳng mơ “bói phượng”, em tôi cưới chồng
Gạt câu cái nợ đèo bòng
Hớn ha hớn hở theo chồng sang sông.

Thế rồi lạnh nhạt mùa đông
Thế rồi ngán kiếp chung chồng lạ quê
Thế rồi mưa gió dầm dề
Thế rồi rưng rức, ủ ê nao lòng
Thế rồi tháo cũi sổ lồng
Thế rồi thoát nợ có chồng như không...
*
“Ba đồng một mớ đàn ông”
Ai mua tôi bán đôi ông làm chồng...
*
Hà Nội, ngày 31 tháng 08 năm 2013
ĐẶNG XUÂN XUYẾN




Người ơi... người ở

- Với Nguyễn Minh Phượng -

Ngơ ngác níu tìm “người ơi người ở”
Chống chếnh men say “người ở đừng về”
Quan họ dặt dìu
Chông chênh câu hát
“Yêu nhau cởi áo trao nhau”
“Về nhà dối mẹ qua cầu gió bay”...

Run rẩy
Thẹn thùng
Ngẩn ngơ yếm thắm
Líu ríu tơ tình ai kẻ giăng tơ?

Quan họ dùng dằng
“Người ơi người ở”
Lập cập chữ yêu chưa dám tỏ bày

Ngơ ngác níu tìm
Chống chếnh men say...
*
Hà Nội, ngày 31 tháng 07 năm 2013
ĐẶNG XUÂN XUYẾN
     
                      

Kẻ bạc tình

Lời thường nói chẳng thèm nghe
Lẳng lơ nên mới éo le lối về

Xưa ai khéo phụ câu thề
Đem tình chồng vợ quét lê phố phường
Giờ rằng thương nhớ đủ đường
Lảng quên những lúc xúc tường đổ đi

Gieo bao tiếng bấc tiếng chì
Giờ ngồi giọt ngắn giọt dài ỉ ôi
Trách người ta bạc tựa vôi
Mà quên vẽ lại nét môi thâm màu

Khéo chưng khuôn mặt ràu ràu
Nỉ non can cớ nhạt màu ái ân
Đổ thừa phóng túng đôi chân
Mới oan gánh kiếp bụi trần đa đoan...

Nực cười cái thói hồng nhan
Mười phương đủ cả còn oan nỗi gì!
*
Hà Nội, ngày 13 tháng 07 năm 2013
ĐẶNG XUÂN XUYẾN



Em tôi
- Mến tặng Huyền Thương -

Chòng chành nón thúng quai thao
Em tôi hớt nắng gom vào mùa đông
Trời chiều nổi nhẹ cơn giông
Nón bay nắng tắt em tôi khóc ròng
Khóc rằng trời thật bất công
Năm nay lại nữa mùa đông rất dài....
*.
Hà Nội, ngày 06 tháng 07 năm 2013
ĐẶNG XUÂN XUYẾN



Sông trăng

Vâng, từ độ ấy đến giờ
Sông trăng dẫu cạn vẫn chờ đò xưa
Cầu trời đổ một trận mưa
Cho sông trắng nước đò xưa trở về.
*
Hà Nội, ngày 26 tháng 06 năm 2013
ĐẶNG XUÂN XUYẾN



Ừ thì...

Ừ thì ngưng nửa cuộc chơi
Ừ thì chấp chới nửa vời chữ yêu
Ừ thì quánh đặc cô liêu
Ừ thì chát mặn niềm đau... Ừ thì...
*   
Hà Nội, chiều 23 tháng 06 năm 2013
ĐẶNG XUÂN XUYẾN



Níu xuân

Anh bảo thằng này ngớ ngẩn
Chị lườm rõ thật em tôi
Hoa tàn rồi hoa lại nở
Trăng khuyết rồi trăng lại tròn
Chỉ mình em tôi dớ dẩn
Vít mây bẻ gió kết thuyền...

Sớm nay Xuân về qua ngõ
Tay bế tay bồng rất vội...
Cây si già thêm mấy tuổi
Níu xuân đợi đến bao giờ...
*
Hà Nội, ngày 18 tháng 05 năm 2013
ĐẶNG XUÂN XUYẾN



Gá tình

Rồi em cũng phải gả chồng
Rồi tôi cũng phải làm chồng người ta
Thôi thì hai bảy mười ba
Bữa nào trời đẹp tôi qua bỏ trầu.

Người ta lấy bạc bắc cầu
Để tôi sấp ngửa cơi trầu lỡ duyên
Người ta khát lộc say quyền
Để em phận gái thuyền quyên bẽ bàng.

Gặp nhau khi đã trễ tràng
Dở dang duyên phận nhỡ nhàng lời yêu
Chỉ là gạo nấu chung niêu
Chẳng mong củ ấu khéo yêu thành tròn
Đã quen ngậm trái bồ hòn
Nào đâu nghĩ đến vuông tròn nặng sâu…

Bữa sau tôi sẽ bỏ trầu
Để em thôi gả làm dâu nhà người.
*   
Hà Nội, ngày 20 tháng 03 năm 2013
ĐẶNG XUÂN XUYẾN



Ế duyên

Anh bảo
Sao mãi mày chưa cưới vợ
Chị cười chắc đợi bén duyên
Anh nhìn, đẹp trai như nó
Thiếu gì đứa ngẩn đứa ngơ.

Lời khen còn lăn trong ngõ
Đã nghe câu mắng thằng khờ
Suốt ngày trăng sao mây gió
Duyên đâu đến kẻ ngù ngờ...

Thế rồi, xuân qua mấy bận
Thế rồi, đông khép mấy lần
Em tôi vẫn ngồi thờ thẫn
Đếm mây mặt cứ bần thần.
*.
Hà Nội, ngày 10 tháng 01 năm 2013
ĐẶNG XUÂN XUYẾN



Hoa nhài
- Mến tặng H.H.Ph -
Lần đầu đến thăm tôi
Cô mang theo một đóa hoa nhài
Hoa bình dị
Tôi mỉm cười
            Nhìn mây bay
                                Hờ hững.

Rồi lần sau
Cả những lần sau
Cô không mang thay đổi sắc màu
Vẫn bình dị những đóa nhài nho nhỏ
Và tôi cười
                Hờ hững ngó mây trôi.

Rồi một chiều cô không đến thăm tôi
Một ngày đông hoa nhài không nở
Tôi ngơ ngẩn bên thiếp hồng để ngỏ
Ngó mây trời tôi đếm bâng quơ
Tôi trách cô vội bước sang đò
Không thương nhớ những cánh nhài nho nhỏ
Thấm trong tôi hương nhài nỗi nhớ
Tôi trách mình hờ hững ngó mây trôi.
*
Đại học Văn Hóa Hà Nội 1990
ĐẶNG XUÂN XUYẾN



Không đề
- Mến tặng H.H.Ph -

Ngày mai em theo chồng
Ngày mai tôi lên biên cương
Mối tình ngày thơ bẻ lửa
Thôi.
        Về.
              Sao còn lần lữa
Em cười. Làn môi héo hắt
Giọt sầu tôi mang.
*
Đại học Văn Hóa Hà Nội 1990
ĐẶNG XUÂN XUYẾN

.

Nhắm rượu với
“CƯỠNG XUÂN”
- thơ Đặng Xuân Xuyến
*
Tôi có thói quen mỗi lần đọc thơ, khi gặp một câu hay, ý lạ thường tự thưởng cho mình một ly rượu - thắp lửa ở lòng mình, thả hồn lang thang trên ngọn nguồn, bến bờ say của câu chữ. Và hôm nay đọc tập: Cưỡng Xuân của Đặng Xuân Xuyến, không cưỡng nổi lòng mình, không thể hoãn cái sự sướng, tôi nhắm rượu với thơ.
Sao lại Cưỡng Xuân? Người ta thường nói đón xuân, khao khát mùa xuân về, có người rẽ lá vàng chặn lối xuân đi và chặn nẻo xuân về; có thể yêu xuân và thù hận mùa xuân, nhưng Cưỡng Xuân thì chưa có ai dám “liều” như nhà thơ Đặng Xuân Xuyến.
Mùa xuân như thiếu nữ huyền bí trong vẻ non tơ mà nhà thơ dám cưỡng xuân sao? Không thể! Nhưng nhan đề tập thơ là “Cưỡng Xuân” rất lạ, gợi trí tưởng tượng, hoang mang, mời gọi tìm hiểu. Ôi “Cưỡng Xuân”! Mới nghĩ đến thôi đã thấy lạ và không khỏi giật mình.
Và tôi như kẻ vụng trộm lắng nghe tiếng nói thì thầm của đôi trai gái: “Em gạ một đêm chồng vợ/ Cho mùi da thịt thơm hương”, và tiếng chàng trai” “Ừ thì, một đêm thôi nhé/ Mai đừng, nữa gạ một đêm.”
Gạ thôi, rủ yêu thôi, có cưỡng gì đâu! Nhưng tình yêu đến với tình yêu, thực sự như lửa gặp lửa sẽ hòa đồng cùng cháy sáng. Không mặc cả, không gạ gẫm, chàng trai không những bằng lòng một đêm mà còn “lo xa”: “Mùa này ẩm trời dài lắm/ Da đây thịt đấy đến mòn”.
Thì ra là vậy. Sự lo lắng của chàng trai đã vén màn bí mật của “Cưỡng Xuân”. Là sự lạ trong tình yêu mà cũng rất đời thường.
Cái sự lạ trong đời thường không khoác áo đạo đức, mà lại rất hồn nhiên: “Rỉ rắc mưa/ Rét ngọt trở mùa/ Em vê tròn ném tôi vào cơn lốc... / Vít cổ xuống/ Cong người/ Em rướn… / Em…”
Cưỡng xuân ở đây là sự cưỡng của cơn say “Ném tôi vào cơn lốc” và sự run rẩy của bàn tay, bản năng không lý trí: “Vít cổ xuống/ Cong người/ Em rướn...” theo bản năng yêu... và tiếng “Em” cuối cùng như tiếng thở gấp, đưa tình lên đỉnh… cõi bồng lai.
Tôi tự hỏi, tình yêu điên cuồng mê dại như thế có phải là “Cưỡng” không? Muốn đem lý thuyết phân tâm của F.Rớt để trả lời mà không thể, mọi lý thuyết đều “mất điện” trong tình yêu.
Hãy nghe trong giấc “Mơ Đêm” - “Cuống cuồng vòng tay ghì hơi ấm” - Chỉ ngôn ngữ của thơ mới “ghì hơi ấm”, chỉ “khi tỉnh rượu/ lúc tàn canh” nhà thơ mới tự thương mình, giật mình xót xa cho mình. “Giật mình/ Ánh mắt nửa đêm/ hun hút đại ngàn gió hú.../ Thèm trận cuồng lũ/ Dào dào trùm ải chờ mưa/ Khát...”
Khát là sự đòi hỏi của thể chất, khi khát cần uống, khi đói thèm ăn, nhưng cái khát trong tình yêu dày vò ở tâm, ở tim, linh thiêng và gần với thánh thần hơn. Cái khát thể hiện bằng thơ: “Trăng vàng lả lướt bến sông/ Đắm hồn tôi với mênh mông gió trời” (). Khát trong cả giấc mơ là cái khát không bờ, không bến. Và khi đã khát thì ở đâu cũng khát. Cái khát của tình yêu không có nhà, không nơi ẩn náu mà ở đâu cũng thành quê hương.
Một chiều lạ “Sợ đêm về/ quẩn gió/ xáo xác khuya…/ Te tẻ chiều/ nhớn nhác/ nhón chân qua”. Chỉ cái khát của tình yêu - của thơ mới nhận ra vị “te tẻ chiều”, nếm được tiếng “xáo xác khuya”, thức ngộ bao chiều mà chiều vẫn lạ.
Tôi đọc bài “Khát” (Lời đề tặng V. yêu). Không biết V. yêu có phải là vợ yêu không mà sao giống tình vợ chồng đến vậy. Ở đây không có sự “Cưỡng Xuân” mà rất tự nguyện: “Nào nằm xuống/ Vùi ngực anh/ Dán chặt…/ Dòng nham thạch cuộn từng cơn nóng hổi/ Thế. Thế. Thế/ Căng người/ Em hứng đợi.../ Thỏa thuê từng cơn khát/ Em. Em ơi… đêm sắp qua rồi...”.
Tình cảm vợ chồng ngoài cái say, cái yêu thuần khiết, còn có cái say, cái yêu nghĩa vụ. Nhưng ở đây hoàn toàn thăng hoa “Căng người/ hứng đợi”, và sự giục giã “Em. Em ơi... đêm sắp qua rồi” thì không thể yêu nghĩa vụ chút nào, mà cao hơn cơn khát yêu của vợ chồng. Nhưng nhà thơ đã tự tố cáo mình, trong thơ không thể dối được. Vợ chồng thì có đêm nay và nhiều đêm nữa, việc gì phải vội, phải sợ không còn nữa mà phải hổn hển “Em. Em ơi… đêm sắp qua rồi.”.
Vâng. Cơn khát này cao hơn, đằm hơn cơn khát vợ chồng nên không phải vợ chồng mới có chất say - Chất khát của tình yêu!
Lại một bài “Đêm” nữa tặng V. yêu. Cơn khát nóng ran làm “Đêm bức bối”, màn đêm như bị căng ra và nén lại: “Em đè ta nghiến ngấu/ Đêm chuyển màu”.
Đêm chuyển màu gì vậy? Họa sỹ thực thụ có thể biết 180 màu đen, nhưng màu đêm của tình yêu chỉ tình yêu mới biết, màu của “Đêm lõa lồ/ rần rật/ đốt thịt da.”.
Ôi! Tình yêu đã truyền vào đêm sức sống, truyền một ngôn ngữ linh thiêng - thần bí mà rất đời.
Khát, yêu, nhớ là mạch đập liên hoàn trong trái tim yêu, cứ tưởng nhớ là phải xa xôi, cách mặt nhưng nhớ của Đặng Xuân Xuyến như hiện thực trông thấy rõ ràng, như cuốn phim đời: “Đêm tỉnh giấc/ Khát mắt cười chiều qua lăn trên chiếu/ Căng người/ run rẩy cuộc yêu... / Gió trườn qua khe cửa”.
Đã yêu, ai chẳng nhớ, nhưng nhớ rất chi tiết “Gió trườn qua khe cửa” - gió như một chứng nhân có lẽ chỉ nhà thơ mới có. “Gió trườn qua khe cửa” là ngọn gió có linh hồn, ngọn gió vàng xoa dịu và mát lành cõi phàm tục của tình yêu.
Sếch-xpia bảo: Tình yêu như người cung thủ bịt mắt mình, phóng mũi tên tình yêu đi đến đâu không cần biết mà vẫn trúng đích.
Trong cái mê, có cái ngộ, cái biết, và phải trải qua bến mê mới thấy bờ giác. Đặng Xuân Xuyến đã ngồi thiền dưới gốc cây bồ đề tình có biết bao năm để ngộ chăng? Cứ tính từ ngày vợ chồng Xuyến chia tay, hay cộng cả trước và sau thời gian ấy mới đắc đạo tình hay đốn ngộ. Đốn ngộ là đột biến, đắc đạo là sự tiêm ngộ. Theo tôi thì Đặng Xuân Xuyến trải qua bao đổ vỡ, hẫng hụt, khổ đau mà đắc ngộ.
Hãy nghe về sự ngộ, sự biết của anh: “Ừ biết/ Em rồi chẳng đợi/ Mà lòng chẳng nỡ buông lơi/ Ừ biết/ Chỉ lời giả dối/ Mà tin, tin đến cạn lời”.
Biết em không thật mà lòng vẫn tin là sao? Hãy lấy lòng khát yêu để trả lời cho câu hỏi này. Hãy lấy sự “Cưỡng Xuân” - Gượng yêu làm chìa khóa mở ra tâm hồn nhà thơ.
Nhà thơ vẫn khát thèm yêu nên dù biết rằng “em chẳng đợi”, chẳng yêu mình mà vẫn gượng yêu, gượng tin, thậm chí còn mong nàng nói dối là yêu mình còn hơn phải nghe những lời phũ phàng nói thẳng - không yêu. Ta nhận ra nhân cách đẹp của nhà thơ chính ở sự phi lý này.
Thôi thì sắm vai người dại/ Ngô nghê với tháng năm dài”. Trải qua những khổ đau, những cơn khát, cưỡng xuân, Đặng Xuân Xuyến chấp nhận “Dại Yêu”, chấp nhận “Niềm vui dẫu chỉ nửa vời/ Có sao đâu/ Vẫn cứ ngời ngợi hương/ Chỉ tôi/ Chín nhớ/ Mười thương/ Đủ rồi”.
Đọc những dòng thơ, như nghe tiếng nước mắt chảy ngược vào tâm, giọt nước mắt long lanh ánh sáng thức ngộ - Thức ngộ sau chén say, mê đắng của tình yêu: “Ta gạ em cạn chén/ Thế là em cạn ta.../ Nửa đời trai trinh bạch/ Em nhuộm ta ngả màu”.
Màu của tình yêu là màu gì vậy? Là bảy sắc cầu vồng sau chiều mưa chăng? Không! Màu tình yêu là muôn màu, màu của hạnh phúc và khổ đau, không họa sĩ nào vẽ nổi, nó biến ảo trong không gian, thời gian, trong tâm thức mỗi người.
Với Đặng Xuân Xuyến là màu say đắm và màu “Chán Yêu” hòa quyện, là màu “Bồng bềnh người ơi/ Mây tím lưng trời” chìm vào “nụ cười bạc phếch/ Xộc xệch tình.../ Lếch thếch tiếng yêu.
Tôi tìm thấy ở Xuyến màu của “Đêm trở mình nhiều hơn/ Tóc dầy thêm sợi bạc”. Và đặc biệt ở Đặng Xuân Xuyến là màu của tình yêu máu thịt dành cho cậu con trai - cái màu máu thiêng liêng của tình cha con đã giải thiêng mọi màu sắc của tình yêu lứa đôi. “Lặng nhìn con nằm ngủ/ Ngổn ngang nỗi tơ vò”. (01)
Sau màu yêu ngày tươi đẹp đã qua, con chim thi ca vẫn cất cao giọng hót nhưng không còn là bản tình ca réo rắt mà là giọng to nhỏ thì thầm: “Mình già rồi anh nhỉ/ Thời gian thế mà nhanh/ Mới vài chuyện loanh quanh/ Tóc đã pha màu bạc.../ Giọng thoảng nghe khang khác/ Mình già rồi mà anh.
Không ai khuất phục được thời gian, không ai ở mãi trên đời, yêu đương... mê ngộ một thời rồi đi. Và Đặng Xuân Xuyến cũng nằm trong quy luật của thời gian như mỗi chúng ta. Chính vì hiểu quy luật của thời gian mà anh đã “Cưỡng Xuân”, anh “Cưỡng Xuân” và xuân cũng cưỡng anh.
Nhà thơ “Lánh Yêu” mà vẫn bị yêu: “Sao chẳng nói yêu từ sớm/ Khi anh đương còn trẻ trai/ Bây chừ lừ đừ, lọm khọm/ Nào ai dám mộng với ai.”. Nhà thơ trách cô gái trẻ chậm nói lời yêu nhưng trong lòng tự biết tuổi của mình, sức đã “chồn chân mỏi gối”, lòng thèm yêu lắm nhưng “Chỉ e nhỡ đường ân ái/ Khiến em đứt ruột chiều tà.
Tôi cam đoan rằng: Tuổi của Đặng Xuân Xuyến mới 52 còn tràn đầy sinh lực, chưa “chồn chân mỏi gối” tí nào, anh như con chim bị trúng thương tình ái, đổ vỡ duyên vợ chồng nên sợ “cành cây cong” như chiếc cung thôi. Và chất quê Hưng Yên ở trong máu còn thắm chưa phai, chưa nhiễm chất thị thành, nên thèm yêu mà vẫn lo xa.
Lo xa nên nhà thơ mới tỏ tình với ngôn ngữ dân dã chân thành: “Em có cần anh không/ Nếu cần hãy cùng anh chung sống”. Chữ “cần” mộc mạc mà rất thơ mang nặng tâm tình. Tình yêu cần tình yêu như con người cần không khí để sống. Thiếu sự “cần” ấy - thiếu không khí - có ai sống được bao giờ. Bài thơ “Chung”, tôi đã bình rồi, không bình lại nhưng vẫn bị sự mộc mạc của câu thơ “Em có cần anh không” níu kéo. Tôi đành nhắp thêm chén rượu nữa cho hồn say với sự “cần” yêu.
Thơ của Đặng Xuân Xuyến chưa đến bực tài hoa, mà là thơ của nỗi lòng, tình yêu và sự đớn đau trong tình yêu nâng hồn anh thành cánh chim bay đến phía sau của chân trời tình yêu và trở về với hồn quê - Đất nhãn Hưng Yên: “Về đi em! Về ngắm trăng buông/ Câu mái đẩy lèn sâu ký ức/ Dựa vai anh ngắm đời rất thực/ Cổ tích trầu cau đã hết nhựa rồi.”.
Nếu có tài họa sĩ, tôi sẽ vẽ bức tranh đồng quê, có đôi trai gái ngồi ngắm trăng buông. Cô gái tựa vào vai chàng trai, ngắm trăng trời và nghe trăng ở lòng thổn thức. Nhưng vẽ “Cổ tích trầu cau đã hết nhựa rồi” thì thật khó. Chỉ có thơ, hồn thơ quê của Đặng Xuân Xuyến mới vẽ được. Tôi nhắm câu thơ này cho rượu thêm hương.
Rượu và thơ dẫn tôi đi, tôi lang thang trong sự “Cưỡng Xuân” của Đặng Xuân Xuyến. Mỗi bài thơ như cưỡng tôi yêu, và tôi bằng lòng với sự cưỡng yêu ấy.
Tôi bị cưỡng vào những khao khát và những giấc mơ, mà từ những khát khao và những giấc mơ ấy tôi lại được trôi dạt tới bờ bến của dại khờ. Ôi! Sự dại khờ trong tình yêu như một cõi tiên. Trên đảo bồng lai của dại khờ tôi gặp tôi, gặp những khát khao chân thực của tình người. Tình yêu cần sự dại khờ hơn khôn ngoan.
Có phải yêu thật lòng quá thành dại khờ nên Đặng Xuân Xuyến đã “Cưỡng Xuân” chăng. Tôi nghe thẳm xa trong hồn tiếng của trời, tiếng của mùa xuân thì thầm trong hoa lá: “Tôi bằng lòng… bằng lòng.”. Thì ra mùa xuân cũng khát yêu và thèm sự “Cưỡng” như con người. Lâu lắm, xa lắm, trên thế gian chưa có ai, chỉ có Đặng Xuân Xuyến “Cưỡng Xuân”.
Vì “Cưỡng Xuân” - Tập thơ đầu tay của Đặng Xuân Xuyến, tôi tự rót rượu thưởng cho mình.
*
Hà Nội, ngày 08 tháng 06 năm 2017
NGUYỄN THANH LÂM




--------------------------------------------------------------------------------------------------
(01): RU CON (xem trang bên)


Ru con
- Với con yêu Đặng Tuấn Hưng -

Con mỗi ngày mỗi lớn
Mình mỗi ngày mỗi già
Tóc đầy thêm sợi bạc
Đêm trở mình nhiều hơn.

Lặng nhìn con nằm ngủ
Ngổn ngang mối tơ vò
Ầu ơ... Thương cái ngủ...
Giấu nỗi buồn trong thơ.

Giận “người lớn” dạy hư
Khiến con thơ phải khổ
Con níu vào giấc ngủ
Kiếm nụ cười trong mơ.

Con như búp non tơ
Cần đời cha bóng cả
Cha đã qua mùa hạ
Chở che con mấy mùa?

Ầu ơ... Ơi cái ngủ
Ngủ ngoan nào con yêu...
              *
Hà Nội, đêm 20 tháng 08 năm 2013
ĐẶNG XUÂN XUYẾN


CƯỠNG XUÂN Thơ Đặng Xuân Xuyến
-------------------------------------------------------------------------------------------------------------------

NHÀ XUẤT BẢN HỘI NHÀ VĂN
65 Nguyễn Du - Hà Nội
Tel & Fax: 04.38222135
Chi nhánh miền nam
371/16 Hai Bà Trưng-Q3-TP.HCM
Tel & Fax: 08.38297915
Email: nxbhnv.saigon@gmail.com
Chi nhánh miền Trung và Tây nguyên
277-Trần Hưng Đạo-thành phố Đà Nẵng
Tel: 0511.3849516
Email: nxbhnv.mientrungtaynguyen@gmail.com
Chi nhánh miền Tây Nam Bộ
314C-Hoàng Nam-thành phố Bến Tre
Tel: 075.3812736- 016.998.083.86
Email: nxbhnvmekong@gmail.com
Chi nhánh NXB Hội nhà văn khu Đông Bắc
114 Phố Hải Phúc-phường Hồng Hải-TP Hạ Long-Quảng Ninh
Tel: 090.3409142 - 091.4660592

Chiụ trách nhiệm xuất bản:
Giám đốc - Tổng biên tập
NGUYỄN QUANG THIỀU

Biên tập: Nguyễn Thị Anh Thư
Vẽ bìa: Hạ Vinh Thi
Sửa bản in: Đặng Xuân Xuyến


************************************************************************************************************************************************************************
In: 1.000 cuốn; khổ: 13x19; tại: Công ty CP Khoa học và Công nghệ Hoàng Quốc Việt. Địa chỉ: 18 Hoàng Quốc Việt, Cầu Giấy, Hà Nội.
Số xác nhận ĐKXB: 1594 - 2017/CXBIPH/21 - 39/HNV
Số quyết định xuất bản: 779/QĐ-NXBHNV ; ký ngày: 19/06/2017
In xong và nộp lưu chiểu: Quý III năm 2017
.

1 nhận xét:

  1. Tôi thích đọc thơ Đặng Xuân Xuyến vì thơ của anh hay: lời trau chuốt, âm vận hay, ý sâu sắc.

    Trả lờiXóa