TRẦN ĐĂNG KHOA QUA LĂNG KÍNH
ĐỜI THƯỜNG CỦA ĐẶNG XUÂN XUYẾN
Trong bài viết "Chắc là chuyện giai thoại",
Đặng Xuân Xuyến chọn một lối kể chuyện mang đậm chất trà dư tửu hậu để phác họa
những góc khuất đời thường của "thần đồng" Trần Đăng Khoa. Thay vì
những lời tụng ca hay phê bình trực diện về văn chương, tác giả đi sâu vào
những chi tiết nhỏ nhặt, những lời đồn thổi và những lần va chạm thực tế để gợi
mở một hình ảnh rất khác về người nghệ sĩ.
Cái hay của bài viết nằm ở sự lấp lửng đầy duyên dáng của cách
kể chuyện, ở sự đan xen giữa những gì tác giả trực tiếp chứng kiến và những lời
kể gián tiếp từ bạn bè văn giới. Đặng Xuân Xuyến không vội tin ngay những lời
đồn thổi "quái chiêu" từ giới văn nghệ như nhà văn Nguyễn Quang Vinh
hay nhà thơ Đoàn Thị Lam Luyến, mà ông thường khởi đầu bằng sự ngờ vực, bằng
cái tâm thế của một kẻ muốn bao bọc cho thần tượng trước những câu chuyện có
phần "quái" về Trần Đăng Khoa. Nhưng rồi, chính con mắt tinh tường
của một gã làm nghề kinh doanh sách, cái nhìn tỉ mỉ của người va chạm với thực
tế đã đẩy ông vào những cuộc đối diện không thể chối từ.
Bút pháp của bài viết mang tính "giải huyền thoại" một
cách nhẹ nhàng nhưng thấm thía. Hình ảnh một nhà thơ Trần Đăng Khoa nổi tiếng
bỗng hiện lên với những nét tính cách rất "đời": sự cẩn trọng đến mức
cực đoan trong giao tiếp với phụ nữ để giữ gìn danh tiếng, hay sự sắc sảo, tính
toán chi li trong chuyện bản quyền và nhuận bút. Những chi tiết này có thể
khiến người yêu mến "thần đồng" thơ ca cảm thấy hụt hẫng, nhưng ở góc
độ nào đó, nó lại kéo một thần tượng từ trên cao xuống gần hơn với mặt đất, với
những lo toan cơm áo gạo tiền và bản năng tự vệ của một con người.
Dẫu vậy, khi khép lại những trang viết này, người đọc có lẽ cũng
nên dành một khoảng lặng để nhìn nhận sự việc một cách thấu đáo và bao dung
hơn. Những mẩu giai thoại được kể lại, đặc biệt là những lời nhận xét có phần
gai góc từ người khách lạ ở cuối bài, vốn dĩ chỉ là những cảm nhận cá nhân mang
đậm màu sắc nhất thời. Có lẽ, Đặng Xuân Xuyến không có ý định định danh một
nhân cách, mà chỉ đơn thuần muốn ghi lại vài nét ký họa nhanh về những góc
khuất đời thường đầy bộn bề. Đó chỉ là những lát cắt vụn vặt của cuộc sống
thường nhật, hơn là một bức chân dung toàn diện để soi chiếu vào sự nghiệp và
tầm vóc của một nhà văn vốn đã định hình trong lòng công chúng.
Sau cùng, bài viết để lại một cảm giác bâng khuâng về khoảng
cách giữa tác phẩm và tác giả. Nó nhắc nhở chúng ta rằng, phía sau những vần
thơ trong trẻo hay những trang văn sắc sảo, người nghệ sĩ vẫn là một cá nhân
với đầy đủ những ưu điểm và khiếm khuyết, những khôn ngoan và cả những nỗi sợ
rất người. Đặng Xuân Xuyến không hẳn là phê phán, mà có lẽ ông chỉ muốn ghi lại
một lát cắt thực tế, nơi mà ánh hào quang của danh tiếng đôi khi phải đối mặt
với những góc cạnh trần trụi của cuộc sống thường nhật.
-----------------
Mời nhấp chuột đọc: Chắc là chuyện
giai thoạil
Mời nhấp chuột đọc thêm:
- Kỷ niệm khó quên
thời là lính văn nghệl
- Tản mạn chuyện
giới tính của “sao”l
- Tản mạn chuyện
nghệ danh của các “sao” Việtl
- Hôn quân Lưu Tử
Nghiệp và vai diễn của Trương Dật Kiệtl
- Vài cảm nhận khi
xem phim BỐ GIÀ (web drama) của Trấn Thànhl
- Đặng Xuân Xuyến
với nghề viết sách và kinh doanh sáchl
- Trao đổi thuật
xem tướng tay với bạn đọcl
- Chuyện của tôi
và chị Nguyễn Thị Ngọc Diệpl
- Giải phẫu thẩm
mỹ và kỳ vọng cải sốl
- Ca sĩ chuyển
giới Lâm Chí Khanh và kỳ vọng giải phẫu để cải sốl
- Truyện ngắn Đặng
Xuân Xuyếnl
- Thơ độc vận Đặng
Xuân Xuyếnl
- Thơ lục bát Đặng
Xuân Xuyếnl
Mời nghe Khề Khà Truyện đọc
truyện ngắn
CHUYỆN CỦA GÃ KHỜ của Đặng Xuân
Xuyến:
Đặng
Xuân Xuyến giới thiệu
Tác giả Ẩn Danh bình
luận trên blog Trang Đặng Xuân Xuyến ngày 15 tháng 04 năm 2026 ở bài “Chắc
là chuyện giai thoại”.
Ảnh minh họa sưu tầm từ nguồn: internet
Bài viết là quan điểm riêng của các tác giả.


0 comments:
Đăng nhận xét