CHUYỆN NGHE Ở CHỢ - Truyện vui Đặng Xuân Xuyến

Leave a Comment
- Nguồn ảnh: Internet -
CHUYỆN NGHE Ở CHỢ
                               .

Sáng, ra chợ, cô hàng rau nhìn lão cứ cười cười, rồi thẽ thọt:
- Có tình yêu à mà trông anh “bảnh” thế?
Lão thấy ngượng nên méo mó:
- Yêu đương gì đâu? Già rồi. Giờ mà yêu... ngượng chết!
Chị hàng thịt đế vào:
- Chú kêu già thì chị kêu thế nào đây? Thôi, vợ đi. Lừng khừng rồi về già sẽ khổ lắm đấy.
Lão gượng cười:
- Vâng! Cũng muốn lắm chứ nhưng có ai yêu đâu mà cưới hả chị?
Cô hàng rau bĩu môi:
- Gớm! Kén lắm vào rồi tối ngủ một mình. Ở mãi thế không thấy chán à? Mà em nói thật nhá... Lâu lâu không làm bận thì người nó đần đi đấy.
Nói xong, cô hàng rau tự thưởng cho mình một tràng cười rổn rảng như ngô nổ.
Cậu hàng cá hiếng mắt nhìn cô hàng rau, ngáp một cái rõ dài rồi vênh vểnh mặt lên xoa cằm, mặc dù cằm cậu nhẵn thín, bói mãi cũng không thế có một cọng râu.
Một lúc, chừng như đợi dư âm tràng cười của cô hàng rau kịp lắng xuống, cậu hàng cá mới nheo nheo mắt, giọng cà tửng cà tửng:
- Lấy vợ làm gì. Đợi mươi năm nữa con trai cưới vợ, ở nhà bế cháu cho sướng, anh nhỉ? Vợ là nợ. Thêm nợ làm gì cho cực!
Chưa kịp trả lời cậu hàng cá, lão đã nghe chị hàng thịt chát chúa với cậu hàng cá:
- Tí tuổi thì biết cái gì mà vợ là nợ! Trẻ ranh mà cứ đòi tham gia chuyện của người lớn.
Lườm cậu hàng cá một cái khá dài, chị hàng thịt quay sang lão, hỏi nhỏ:
- Hay chị giới thiệu cho chú nhé? Ở cạnh nhà chị, có cô 30 tuổi vừa bỏ chồng, ngoan và xinh lắm. Cô ấy bỏ chồng vì thằng chồng yếu sinh lý quá nên lấy nhau mãi mà chẳng đẻ đái gì được... Chán! Cô ấy cặp bồ với tay trưởng phòng, nhưng mà tay ấy súng ống cũng có vấn đề sao ấy nên cô ấy cặp lâu lâu rồi mà cũng chẳng thấy chửa đẻ gì sất! Biết đâu... Gặp chú, cô ấy lại sòn sòn ý chứ!
Cậu hàng cá cười ngặt nghẽo:
- Thôi con xin u. Con lạy u! U định hại đời anh ý thêm một lần nữa à? Nói thật, ngữ đàn bà đấy mà về với anh này thì chưa quá một tuần lễ sẽ đá anh này bay luôn...
Chị hàng thịt lại lườm cậu hàng cá, bĩu môi:
- Trẻ ranh biết cái gì mà tham gia. Mày tưởng anh mày còn giá lắm hả? Tuổi đã nhiều, lại qua một đời vợ rồi, ế xưng ế xỉa lên ý chứ...
Quay sang lão, chị nhìn từ đầu xuống chân, rồi lại nhìn từ chân lên đầu, ngắm ngắm nghía nghía, kỹ lắm, hệt như người ta săm soi chọn con giống, rồi gật gù, gật gù:
- Chú trông thế này chắc cái khoản kia sẽ không tệ! Này, chị hỏi thật nhé. Thế... Có vợ mới trẻ đẹp bên cạnh, một đêm cậu ... được mấy lần?
Lão đỏ mặt, loay hoay với câu trả lời.
Cô hàng rau vừa nhặt rau vừa thẽ thọt:
- Gớm. Chị hỏi khó như thế thì bố ai dám trả lời. Trông người ngợm thế kia, chắc cũng được đôi bận một đêm, anh nhỉ!
Lại một tràng cười re ré re ré, như xé màng nhĩ, nhưng không phải của cô hàng rau mà là tiếng cười của cậu hàng cá:
- Hé hé hé hé... Thôi! Con lạy các hồn! Anh này súng ống đã nhỏ bé, khí thế khi xung trận lại nhút nhát, mặc cảm thì lấy đâu ra thỏa mãn cho “đối tác” mà đòi có hạnh phúc. Lấy nhau về, được vài bữa lại lôi nhau ra tòa mà “bêu xấu” nhau! Thôi, “ăn chay” cho lành!
Chị hàng thịt lườm lườm cậu hàng cá:
- Sao cái nhà cậu này cứ bàn ngang thế? Cậu lên giường với chú ý rồi à mà biết súng ống của chú ý nhỏ bé? Lại còn khí thế khi xung trận nhút nhát, mặc cảm nên không làm cho đối tác được thỏa mãn? Nói cứ như... là... hai người đã từng ăn nằm với nhau rồi ý! Nghe thấy ghê!
Cậu hàng cá đỏ mặt, gân cổ:
- Cần gì phải lên giường với anh ý. Cô nhìn bàn chân của anh ý dài mà nhỏ thế kia thì chuyện đấy có khác gì đuôi chuột ngoáy lọ mỡ? Bàn chân như thế làm sao cho vợ thỏa mãn được? Như thế thì anh ấy mới mặc cảm, mới nhút nhát khi xung trận chứ? Ôi dào! Đúng là đồ hàng thịt!
Chị hàng thịt bĩu môi, chì chiết:
- Cậu thì sao? Đúng là đồ hàng cá, thở ra toàn mùi cá ngang ngạnh, tanh rè! Người yêu còn chưa có mà nói cứ như thánh phán ý. Bàn chân thì liên quan gì đến chuyện đấy. Đúng là chim mới ra giàng đã đòi bay bổng! Nghe cậu phán mà vãi!
- Cô đã không biết lại cứ thích ra vẻ! Cô nhìn phía dưới đuôi mắt của anh ý kìa. Lõm sâu và tối hãm như thế, cung hôn nhân như vậy mà đòi lắm vợ để rước thêm cực à?
Chị hàng thịt dài giọng, chanh chua:
- Eo ơi. Hôm nay tôi mới biết cậu có tài xem tướng đấy! Giỏi như thế sao không mở quán bói mà hốt tiền của thiên hạ, lại ngồi đây chường mặt ra bán cá để người sặc mùi tanh của cá làm gì?
Cậu hàng cá đỏ gay mặt, sẵng giọng:
- Cô... Cô... Cô đúng là đồ hàng thịt! Đã không biết gì lại cứ thích chém!
Cô hàng rau nhìn hai người, bụm miệng cười, rồi quay sang bỗ bã với lão:
- Ơ cái nhà anh này... Sao cứ đứng tủm tỉm cười như thế? Người ta bàn luận về mình mà cứ thộn mặt ra nghe như nghe chuyện của thiên hạ là sao? Gớm. Chả trách ế xưng ế xỉa là phải! Hâm nặng rồi! Thỉnh thoảng cũng phải gái gú một chút cho minh mẫn cái đầu chứ, cứ “chay trường” như thế có mà hâm nặng! Hâm nặng...
Lão giật mình, tự hỏi: - Ừ ... Sao mình thộn mặt ra nghe thiên hạ bàn luận về mình cứ dửng dưng như nghe chuyện của thiên hạ thế nhỉ? Thật ra, mình có hâm không? Uầy... Có khi mình hâm thật rồi, hâm nặng là đằng khác. Thôi, mình cũng nên thay đổi cách sống một chút cho bớt hâm, nhỉ?!
*.
Hà Nội, ngày 20 tháng 03 năm 2015.
ĐẶNG XUÂN XUYẾN

.











…………………………………………………………………………
- © Tác giả giữ bản quyền.
- Vui lòng ghi rõ nguồn dangxuanxuyen.blogspot.com khi trích đăng lại.
.    


0 nhận xét:

Đăng nhận xét