TƯỞNG NHỚ VĂN SĨ PHẠM THƯỜNG KHANH - Tạp văn Đỗ Hoàng (Hà Nội)

Leave a Comment
(Văn sĩ, đại tá Phạm Thường Khanh)
             TƯỞNG NHỚ VĂN SĨ    
PHẠM THƯỜNG KHANH
*
Từ khi tôi và anh Khanh quen biết nhau, hàng ngày, hàng tuần anh hay gửi bài, nhắn tin, bình luận chuyện văn chương, thế sự. Bẵng đi hai ba tháng kể từ lúc tôi dịch gia phả dòng họ ngoại của anh ở Thái Bình không thấy anh nhắn tin hay gửi bài. Tôi nghĩ chắc anh Khanh chán mình rồi. Bởi có nhiều người giao lưu với tôi, gửi bài gửi vở cho vannghecuocong.com một lúc họ chán, họ bỏ đi. Âu cũng là chuyện thường ngày của nhân tình thế thái!
Tối hôm 21 tháng 12 năm 2016 vừa qua, tôi nhận được tin nhắn điện thoại của con gái anh báo tin bố cháu đã mất 10 giờ 30 phút ngày 20/12/2016. Tôi thật bần thần thảng thốt không tin nổi anh Khanh đi sớm thế. Tuy cũng đã tuổi 64 rồi, nhưng thời nay, tuổi này chưa phải là cao niên lắm. Anh còn bao nhiêu dự định in sách riêng của anh mà không làm được nữa.
Hơn một năm trước cũng như học giả Thái Doãn Hiểu gọi điện thoại cho tôi, tôi nhận một điện thoại người lạ. Anh ta muốn gửi bài cho vannghecuocsong.com do tôi phụ trách, những bài gay cấn. Tôi oke ngay và có nói thêm là bài xây dựng là chính, đừng “quá khích” lắm vì thời tiết chính trị của ta khi lên khi xuống, website bị đánh sập đã đành mà tác giả cũng không yên ổn. Anh đồng ý với ý kiến của tôi. Từ đó vannghecuocsong.com có thêm một cộng tác viên thân thiết Phạm Thường Khanh. Anh còn ký Thường Khanh và viết tên thật Phạm Đình Khanh. Nhiều lần anh điện có ý muốn anh em gặp nhau để đàm đạo. Tôi nhận lời và hẹn sắp xếp thời gian.
Thì một hôm tại quán bia Quán Xanh, tôi đang nhâm nhi với nhà thơ
(Nhà thơ Đỗ Hoàng)
Trần Quang Đạo, nhà thơ Nguyễn Linh Khiếu thì gặp một nhóm bạn của Đạo từ trong, có một anh là tổng biên tập báo Lao động Thủ đô và một người tầm thước hơi gầy và vài người khác. Đạo giới thiệu tên tôi, người tầm thước hơi gầy bước lại ôm lấy tôi và nói: - Em chào anh Đỗ Hoàng, em là Phạm Thường Khanh đây! Tôi đứng dậy bắt tay anh thân thiết và đáp: - Chào anh Khanh, gặp anh quý hoá quá! Tôi vừa đưa bài anh viết gửi “Chủ tịch Hội đồng chức danh giáo sự Nhà nước.”. Bài nhiều người đọc lắm. Anh Khanh tỏ ra rất thích thú. Vì ai cũng đã ngà ngà bia nên tôi và anh hẹn khi khác hàn huyên, rồi chia tay!
Đến lúc ấy và cả lúc tôi đến nhà riêng viếng anh, tôi chưa biết anh làm công việc cụ thể là gì, tôi chỉ biết lờ mờ hình như anh ở bên công an. Khi viếng anh tôi hỏi con gái anh mới biết anh công tác ở Viện chiến lược Bộ Công An, đóng trong trụ sở Bộ Công An, hàm Đại tá về hưu.
Rồi một lần tôi mời anh về nhà tôi nhậu. Hai anh em làm mất một chai rượu ngon anh mang từ nhà tới. Và tất cả chuyện trên trời dưới đất nói hết cùng nhau. Anh tỏ ra quý trọng tôi và dành nói về tôi những lời thật tốt đẹp. Được khen ai cũng thích, khen đúng lại càng thích. Những lời khen ngợi của anh tôi không bao giờ được có trong các hội văn nghệ địa phương, văn nghệ trung ương mà tôi đã và đang sinh hoạt. Văn học chính thống chưa bao giờ có một dòng nào viết về tôi đừng nói có lời biểu dương như vậy. Cũng như học giả Thái Doãn Hiểu, tôi coi anh là người bạn thân thiết như Bá Nha có Chung Tử Kỳ.
Tôi nói với anh: “Văn học mậu dịch và nhiều người coi tôi là loại nhà thơ ba xu xoàng xỉnh”. Anh cự ngay: - Đám ấy mới ba xu xoàng xỉnh. Chúng là loại bồi bút, văn nô mới coi anh như thế. Anh kỹ vỹ lắm. Anh có Kiều Thơ, Tâm sự người lính, Thơ chống giặc nội ngoại xâm, Dịch thơ Vô lối…Tôi may mắn, vinh sự được quen anh, qua anh tôi lại vinh dự quen biết thêm Nguyễn Hoàng Đức! Nguyễn Hoàng Đức cũng kỳ vỹ lắm. Phạm Thường Khanh thật tự hào về điều này!
Tôi không dám nhận những điều anh biểu dương, nhưng tôi rất cảm động không nói thêm lời nào nữa!
Rồi sau đó anh thỉnh thoảng nhắn tin và nói anh sẽ viết về tôi đã sáng tạo ra thuật ngữ văn học: Thơ Vô lối, Đám Văn nô, viết về Nguyễn Hoàng Đức sáng tạo thuật ngứ’ Văn chương Mậu dịch”…. 
Trên dưới hai tháng anh không gửi bài, không nhắn tin cho tôi là anh ốm liệt giường (bệnh dịch tràn màng phổi). Tôi thật có lỗi không biết để đến thăm anh. Con gái anh nói, bố cháu không cho ai biết bố cháu ốm, không muốn ai biết bố cháu là công an!
Sinh thời anh ám ảnh câu thơ của tôi “Khuất rồi chẳng bận một lời tiễn đưa”. Anh sống lặng lẽ, viết lặng lẽ, ra đi cũng lặng lẽ như thế. 
Hết sức chia buồn người bạn tốt của tôi. Xin in lại bài HÀI HÌNH THI NHÂN tặng Nhà thơ Bùi Giáng, Học giả Thái Doãn Hiểu và Văn sĩ Phạm Thường Khanh cùng các bậc tiên hiền khác!
Người về với cõi Trường Sinh
Cầu chi nửa cái hài hình nhân gian
Đế vương mộng đã cũ càng
Khóc thương cũng quá muộn màng xứ quên
Trời ngơ, đất ngẩn, người nghiêng…
Như còn hoang lạnh, đời điên đảo đời!
Sống không có nỗi nụ cười
Khuất rồi chẳng bận một lời tiễn đưa
Cúi đầu từ tạ sau xưa
Đốt ngày làm nén hương thưa với Người!
*.
Hà Nội ngày 24 - 12 -2016
ĐỖ HOÀNG
Quê quán: Cao Vân, Lệ Thủy, Quảng Bình.
Hiện sống và làm việc tại Hà Nội.
Email: donguyenhn@yahoo.com
Điện thoại: 091.336.96.52









  ........................................................................................
- © Tác giả giữ bản quyền.
- Cập nhật theo nguyên bản của tác giả gửi qua email ngày 16.02.2017
- Vui lòng ghi rõ nguồn dangxuanxuyen.blogspot.com khi trích đăng lại. 

0 nhận xét:

Đăng nhận xét