CHỈ 2 CÂU THÔI
ĐÃ GÓI
CẢ KHOẢNG TRỜI
![]() |
| (Tác giả Dương Diên Hồng) |
Bùi Giáng - thi sĩ ưu tú của những số phận
lịch sử trong thời buổi đầy niềm đau. Người đã qua, người đương thời... ai cũng
mê thơ ông. Nhưng khó có ai đủ sức chia sẻ tận sâu cùng ông một niềm riêng thăm
thẳm ngập ngụa hồn đau vì điên đảo tình đời...
Ông du thủ du thực và xốc xếch như gã ăn mày
nhưng luôn tròn xoe mắt để nhìn mọi người và mọi vật với cái nhìn bao dung, hồn
nhiên đến vô lượng...
Người đời bình thơ ông nhiều rồi. Viết về
cái nghịch dị, lạ lẫm nhiều rồi. Tôi chỉ muốn đọc và cảm một cái gì đó đơn
giản, nhẹ nhàng cho mình, đủ để hiểu một góc thôi... cũng là thú thưởng ngoạn
đầy hạnh phúc...
Sáng dậy, tình cờ đọc qua hai câu của ông
trên một status của bạn facebook, chợt lại nhận chân về Thơ: cái gì đẹp và thơm
tự nhiên thì "hữu xạ" một cách rất tự nhiên...
Thơ ca là thế! Không thể trang sức, không
thể tô son trát phấn mà nói là làm đẹp Thơ, bởi mưa nắng thời gian không cho
phép những lớp sơn phủ ở lâu trên bề mặt lổ chổ những khiếm khuyết, những thứ
vốn dĩ chưa phải là Thơ đẹp...
Với Bùi Giáng thơ ông giản dị, đẹp tự nhiên
đến không ngờ. Cái đẹp trong thơ ấy, chỉ cần dùng phương pháp phân tích ngôn
ngữ thôi đã cảm, đã nghe lòng mình xanh mướt cả một khoảng trời... dù thơ ấy
chẳng lấy gì làm vui khi phải nói lời "hát giã" như trong
"câu hát huê tình":
"Người qua tôi cũng đi qua
Người dừng tôi cũng qua loa tạm dừng"
Lục bát vốn dĩ là thơ thuộc về cõi thuần
Việt. Càng thuần, càng mộc... đọc càng đã. Mà cái gì vốn đã mộc thì trong máu
trong xương nó mộc rất thực lòng.
Hai câu Thơ trên hoàn toàn không có một từ
hoa mỹ, không dùng từ láy để tượng hình, gợi âm. Nếu thống kê ta thấy: 14 tiếng
chỉ có 7 từ gốc, mà trong đó sự lặp ý ở việc lặp từ được dùng:
- người: dùng 2 lần
- tôi: 2 lần
- qua: 2 lần
- dừng : 2 lần
- cũng : 2 lần
Các từ nằm trong một hệ thống cấu trúc liên
hoàn và logic chặt chẽ. Cái logic của tư tưởng nhân quả mà người Việt xưa nay
thẩm thấu sâu như máu thịt. Thay vì nói: "bánh ít đi/ bánh quy lại"
(câu này là dị bản từ câu tục ngữ xa xưa hơn ở miền Trung: "bánh ú đi
bánh chì quy lại") thì Bùi Giáng nói:
Người qua - tôi qua
Người dừng - tôi tạm dừng.
Nhưng ý này được nói bằng lục bát, sử dụng
lợi thế của vần điệu, nhấn nhá tinh tế để tạo ra chấtThơ bằng phương tiện ngữ
âm mềm mượt. Từ dung chứa "ý lõi" của nội dung được dùng ở đây lại đa
nghĩa và mang tính logic đồng hướng, thể hiện phương thức tuyến tính nhân quả,
tức là cách lập luận đi từ luận cứ đến kết luận là quy luật tất yếu. Cách nói
ai nghe thoạt nhận thấy rất là phổ biến nhưng thật sự lại rất riêng của Bùi Giáng.
"Qua" ở đây vừa là động từ vừa mang hàm ý của "danh
từ" dù xuất hiện dưới hình thức trạng từ. "Người qua tôi cũng đi
qua" trong câu lục, thoạt đầu cảm nhận ý thơ, so sánh với các cấu trúc
đồng dạng trong ca dao, tôi đắm mình trong cái dung dị của những câu hát huê
tình nam nữ, đối đáp qua lại để hẹn hò và có đưa ra điều kiện đòi hỏi sự tương
tác hai bên phải bình đẳng trong cho và nhận. Nhưng ngẫm kỹ lại và kết hợp ý
câu bát, tôi thấy nhà thơ đã không chỉ nói chuyện "trên bộc trong dâu".
Ông đã đưa chữ "buông" của triết lý nhà Phật vào Thơ nhẹ nhàng và
tinh tế, cái tinh tế rất đời, rất thực, rất hồn nhiên khi va chạm phũ phàng cái
cõi lòng nhân thế phôi pha...
Tôi tạm tán rộng ý thơ bằng lối diễn Nôm:
mọi sự đến và đi của lòng người hay cả những gút mắc trong đời, nếu người đã
cho qua thì ta cũng nên bỏ và xem như chuyện ấy đã đi qua, đã không còn tồn
tại. Người đã kết thúc, đã dừng thì dù lòng chưa thỏa, ta cũng nên dừng chứ
không nên tiếp tục...
Triết lý bình dân nhưng cũng rất bác học.
Trong một loạt các từ mang tính khẩu ngữ lặp đi lặp lại, Bùi Giáng điểm xuyết
một hai từ làm con mắt thơ, thế là thơ ông lúng liếng và nhún nhẩy trong vòm
sáng của chữ nghĩa mang phong cách tân thời ngay tức khắc. Tôi buồn cười với
hai từ: "qua loa" và "tạm dừng". Nó ngồ ngộ
làm sao á! Một cách thể hiện tự nhiên của ngôn ngữ giới học thuật mang phong
cách khẩu ngữ. Đưa "qua loa" vào ngữ cảnh ở đây rất hồn nhiên,
dung hòa và hợp tác với ngôn ngữ bình dân thật hiệu quả. Nó bộc bạch chân thành
tính người thẳng thắn. Nó nhanh nhảu phơi bày cái dứt khoát trong tâm muốn "buông
bỏ" mà vẫn nuối tiếc. "Tạm dừng" có ngữ điệu âm thanh
mạnh mẽ trong động thái cắt ngang vấn đề. Nhưng tạm dừng còn có nghĩa tiền giả
định là dừng tạm thời, cho qua cái đang hiện hữu và hứa hẹn sẽ còn tiếp diễn sự
việc trong dạng thức mới...
Úi chà! Một cái dừng trí trá và nghịch ngợm
đến đáng yêu...
Càng đọc. Đọc tới đọc lui, tôi càng mê cái
chất đời của thơ Bùi Giáng.
Ái chà... lại tán hươu tán vượn hỉ? Nhưng có
lẽ cũng không quá đà vì tôi cũng bám vào chữ nghĩa để hiểu thôi mà...
Chỉ hai câu thôi mà đã thấy có cả một khoảng
trời...
Mời nhấp chuột đọc:
- Các bài viết của
(về) tác giả Dương Diên Hồng0
- Các bài viết của
(về) tác giả Dương Thu Hương0
- Các bài viết của (về) tác giả Dương Ninh Ninh0
- Các bài viết của
(về) tác giả Đỗ Anh Tuyến0
- Các bài viết của
(về) tác giả Đỗ Trường0
- Các bài viết của
(về) tác giả Đông La0
- Các bài viết của
(về) tác giả Đỗ Hoàng0
- Các bài viết của (về) tác giả Nguyễn Hoàng Đức0
- Các bài viết của
(về) tác giả Đoàn Thị Lam Luyến0
Mời nghe Phạm Giang / Người Kể Chuyện đọc
truyện ngắn CHÀNG LÙN NỂ VỢ của Đặng Xuân
Xuyến:
DƯƠNG DIÊN HỒNG
(Giảng viên trường Cao Đẳng Sư Phạm Tây Ninh)
Địa chỉ: Hẻm 1, Đường Bời Lời, phố Ninh Trung,
phường Ninh Sơn, thành phố Tây Ninh.
.
.............................................................................................................
- Cập nhật theo nguyên bản nhà văn Hương Mai gửi ngày 24/04/2026.
- Ảnh dùng minh họa cho bài viết được sưu tầm từ nguồn: internet.
- Bài viết không thể hiện quan điểm của trang Đặng Xuân Xuyến
- Vui lòng ghi rõ nguồn dangxuanxuyen.blogspot.com khi trích đăng lại.



0 comments:
Đăng nhận xét