GỬI NGƯỜI THƠ BÀY TỎ - Thơ Nguyễn Khôi (Hà Nội)

Leave a Comment

GỬI NGƯỜI THƠ BÀY TỎ

(Tặng: Minh Đức Triều Tâm Ảnh)

Lời thưa: Nhân được Nhà thơ Cao Quảng Văn tặng cuốn "Trường Quốc học Huế", trong đó có "Bài thơ bày tỏ" của Sư Giới Đức (sinh 1946) với 56 câu thơ có ý lý giải về sự nhập Thiền của Người. Bài thơ rất HAY, ý mới tứ thơ lạ, hình tượng thơ sống động, ngôn ngữ thơ điêu luyện... Nguyễn Khôi tôi đọc rất xúc cảm, có lời đáp lại:

"Người thơ phong vận như thơ ấy"

Hàn Mạc Tử

 

Thôi, Người cứ vô tư về núi

Cùng hương rừng gió nội mây bay

Ta ở lại với Đô Thành chật chội

Vùi đầu trong đống sách cao dày.

 

Người trắng tay mà lòng thanh thản

Ta tiền tài áo mũ xênh xang

Người thiền định gối đầu bên thác ngủ

Ta trong phòng máy lạnh đắp chăn...

 

Người đã ra đi

              bằng bài thơ thứ nhất

                    vĩnh biệt Tình đầu

                                áo đỏ đèn xanh...

Ta chí mọn bám rêu phong Thành cổ

Hóng hương mơ son phấn thị thành.

 

Về với núi: Người nghênh phong thưởng nguyệt

Ta áo cơm

           sâu bọ giữa nhân quần

                        thêm chức tước

                                    phẩm hàm này nọ

                                                  nhếch mép đau

Lắng một tiếng cười gằn.

 

Thật kỳ diệu

           giữa cuồng phong gió nổi

Người thoát đi đến một chốn bên trời

Tiếng chuông vọng trên mây ngàn sương lạnh

              thương chúng sinh

                        lòng thả giữa khơi vơi...

 

Người khiêm nhường lánh xa đời chen chúc

                  những bon chen

                             nhức nhối chốn đông người.

Đời là thế, biết ai là vụng dại

Biết ai khôn ngụp lặn để sinh nhai.

 

Đời là thế, chẳng qua là Quán trọ

Giữa quê hương mà nhớ cố hương

Ký ức xanh viết "Bài thơ Bày Tỏ"

Khối Tình thơ còn nguyên vẹn Tâm hường.

 

Ôi cuộc sống bao thân thương tình nghĩa

Là khói sương xin thoảng một hơi trà

Đời vẫn đẹp bởi long lanh giọt lệ

Biển khổ đời kết SINH - TỬ - TÌNH - CA.

 

Như Thi sĩ yêu con chim Báu tớt(1)

Cho nhân gian tiếng hót vọng tâm hồn

Thanh kiếm báu xin treo trên vách đất

Đời yên bình... cày cuốc vẫn là hơn.

 

Ừ vẫn sống, nào có ai bỏ cuộc

Người ra đi mấy trắng giục đường phi

Một lẽ sống

Một tình yêu Đất nước

Ừ gia đình, cũng một lẽ...

                   khinh khi.

 

Thôi, từ giã những điều gì vô lối

Cách mù khơi cho thanh thỏa tâm hồn

Như TẠO HÓA

             ta tin ĐỜI NHÂN QUẢ

Người ra đi... còn lại cả trời hương.

 

Người ra đi... trí vượt trên trần thế

Chút tình thơ thả mộng ngợp sông hồ

Còn yêu người... thơ về trong nỗi nhớ

Đỉnh phù vân tung cánh một trời thơ.

 

Thôi, Người cứ vô tư về núi cũ

Lưu gót TRẦN... quên một thuở từng đi

Khi mình đã luyện mình

     là VÔ NGÃ

           thì

                hồn

                       thơ

                              đã thoát tục

                                         an tri!

…….

(1) Theo ý thơ của Bích Khê (bài Duy Tân)

NGUYỄN KHÔI (viết trong đêm gió nổi, mùa thu 2005)

(nguyên Cán bộ Văn phòng Quốc hội, Nhà văn Hà Nội.)

Địa chỉ: P12A05 nhà 17T, Hoàng Đạo Thúy, Hà Nội.

Email: khoidinhbang@gmail.com

Điện thoại: 097.955.62.05  

 

 

 

 

............................................................................................................

- Cập nhật theo nguyên bản tác giả gửi qua email ngày 26.08.2026.

- Ảnh dùng minh họa cho bài viết được sưu tầm từ nguồn: internet.

- Bài viết không thể hiện quan điểm của trang Đặng Xuân Xuyến.

- Vui lòng ghi rõ nguồn dangxuanxuyen.blogspot.com khi trích đăng lại.

0 comments:

Đăng nhận xét