VIẾNG BẠN HỌC CŨ “XẤU SỐ”
(HÌNH TƯỢNG NHÂN VẬT TRỊNH KHẢ
TRONG PHIM CHUYỆN LÀNG NHÔ)
Sáng hôm qua
Nhờ bài viết của bạn LƯƠNG HIỀN trên Facebook mà tôi liên lạc
được với cháu Trịnh Thương con gái anh Khải và hôm qua (10/03/2024) khoảng gần
11 giờ mới tìm được đến nhà cháu Thương và sau đó đến được nhà anh Khải nơi chị
Tỵ vợ anh và gia đình con trai Trịnh Văn Luyện của anh Khải đang sinh sống.
Đến đây tôi biết thêm một số thông tin: Năm 1975 anh Khải lập
gia đình với chị Tỵ sinh năm 1952, quê Hải Phòng và hai vợ chồng anh sống chung
ở Hải Phòng bên cạnh gia đình vợ. Năm 1976 anh chị sinh cháu trai Trịnh Văn
Chinh, 1978 sinh cháu gái Trịnh Thị Thương, khi sắp sinh cháu trai thứ ba năm
1981 Trịnh Văn Luyện thì chị Tỵ bị bệnh não nên trí tuệ cháu Luyện không được
bằng anh chị mình và bà Tỵ nay ở tuổi 72 nhưng không được minh mẫn lắm so với
tuổi. Năm 1990 có lẽ vì hoàn cảnh gia đình hay một nguyên nhân xã hội nào đó
anh Khải xin về hưu trước thời hạn và đưa vợ con về quê mình là làng Lạc Nhuế,
xã Đồng Hoá sinh sống. Thời gian đầu ở quê anh có tham gia công tác địa chính
của xã, anh Khải cũng như bà con ở Lạc Nhuế phát hiện ra việc làm sai trái của
lãnh đạo, chính quyền địa phương trong việc móc nối “chuyển nhượng” một số diện
tích khá lớn ruộng đất của xã Đồng Hoá cho xã bên cạnh để thu lợi bất chính
chia chác với nhau. Anh Khải là một giảng viên chính về hưu nắm được pháp luật,
lại biết máy tính giúp bà con soạn thảo đơn từ khiếu kiện lên cấp trên, lên
huyện lên tỉnh rồi lên cả trung ương… Nhưng những khiếu kiện đó không được giải
quyết mà trái lại còn bị trấn áp bởi những thế lực thoái hoá trong chính quyền
công an địa phương… thậm chí họ còn dùng bọn côn đồ lưu manh lén lút khủng bố
những người dân khiếu kiện. Cháu Thương kể lại một sự việc đã dẫn đến những tai
hại về sau cho gia đình cháu. Cháu nói: một đêm vào năm 1992, khi đó cháu mới
13-14 tuối, cháu thức giấc thấy ba người lạ mặt lẻn vào nhà cháu họ doạ cháu và
hỏi: “Bố mày ở đâu?” Cháu sợ quá, cháu la lên, những người xung quanh chạy đến
phát hiện ra lũ người này đã bỏ thuốc độc để diết chó, để chó không sủa và tìm
cách ám hại bố cháu, cho nên các anh các chú vây bắt bọn côn đồ đó. Một tên
trốn thoát dân làng bắt được hai tên trói lại. Khi đó bố cháu ra khuyên dân
làng không nên động chạm đến hai tên đó đợi sáng ra giao cho chính quyền. Nhưng
dân làng giận quá không nghe lời bố cháu, họ đưa bố cháu vào ở trong một nhà
khác sợ còn có bọn nữa đến sát hại bố cháu. Sau đó dân làng vì tức giận quá đã
đánh chết hai tên côn đồ đó.
Câu chuyện diễn ra sau đó thì như bạn phây Lương Hiền đã mô tả:
Hàng trăm công an vũ trang đã bao vây trấn áp làng Lạc Nhuế, anh Khải và một số
dân làng bị bắt… Toà án kết tội anh Khải cầm đầu việc nổi loại và giết chết hai
nhân mạng… Chân lý thuộc về kẻ mạnh nắm quyền hành trong tay!
Khi tôi bước vào nhà anh Khải tôi nhìn lên bàn thờ gia đình đã được
mô tả trong Facebook của bạn Lương Hiền: Bàn thờ được gắn trên cao bức tường
chính diện, trên cùng là ảnh bà cụ thân sinh anh Khải, thấp hơn phía bên trái
là khung ảnh lồng chân dung anh Khải và bức thư cuối cùng anh vĩnh biệt vợ con.
Bên phải bàn thờ thấp hơn một ít là ảnh cháu Trịnh Văn Chinh con trai cả của
anh chị Khải ở tuổi 17 rất đẹp trai bị mất trong một vụ tai nạn giao thông bí
ẩn sau khi anh Khải bị hành quyết 2 tháng, khi đang mang theo bên mình những hồ
sơ đơn từ khiếu kiện về sự oan trái mà cha cháu và dân làng phải hứng chịu.
Chúng tôi đứng trước bàn thờ thắp hương tưởng niệm anh Khải, tôi
nhìn chân dung anh, bức thư anh gửi lại mà tôi đã đọc đi đọc lại nhiều lần trên
Facebook của bạn Lương Hiền như một bài thơ tuyệt mệnh mà anh gửi cả cho chúng
tôi:
“Thân gửi Em và các con yêu quý!
Suốt đời tôi làm điều tốt, thiện lương
Tai hoạ đến, cả nhà chịu đau thương!
Hãy nguôi dần, cùng làm ăn đùm bọc,
Để cho tôi được an ủi yên lòng!
Vĩnh biệt Gia đình với tất cả yêu thương!”
Chao ôi! Anh viết bức thư Vĩnh biệt này khi bằng tuổi con trai
tôi bây giờ, khi vợ anh mới 41 tuổi, khi con trai út của anh mới 12 tuổi. Tôi
đứng im, không cầu khấn gì cả vì tôi biết chết là hết, chỉ tự dặn mình rằng:
không bao giờ được vô cảm! Không bao giờ được vô tâm!
Một điều an ủi chúng tôi là Chị Tỵ vợ anh vẫn khoẻ, hai cháu
Thương và Luyện đã yên bề gia thất, cháu Thương đã có cháu ngoại, nghĩa là anh
Khải đã hơn chúng tôi có chắt gọi Cụ rồi! Các con anh làm ăn khá giả các cháu
học hành tử tế, cháu Thương là chủ một doanh nghiệp có ba bốn chục công nhân,
làm ăn phát đạt.
-------------
Phan Hoàng Nam giới thiệu
Tác giả: Giáo sư Phùng Hồ - Nguồn: Facebook
Ảnh minh họa sưu tầm từ nguồn: internet
Bài viết là quan điểm riêng của các tác giả.



0 comments:
Đăng nhận xét