CHÂN DUNG 99 NHÀ VĂN VIỆT NAM ĐƯƠNG ĐẠI - Thơ Nguyễn Khôi (Hà Nội)

2 comments
(Nhà thơ Nguyễn Khôi)
CHÂN DUNG 99 NHÀ VĂN
VIỆT NAM ĐƯƠNG ĐẠI
Lời thưa: Được nhà văn Lê Xuân Quang (Berlin) khuyến khích, theo gót nhà văn Xuân Sách, nhà thơ Đỗ Hoàng, nhà thơ Trần Nhương, với tiêu chí “văn là người”, Nguyễn Khôi tôi dùng thơ 4 câu phác họa chân dung 99 nhà văn mà mình mến mộ. Xin được chia sẻ cùng các bạn thơ.
Thư trao đổi về:
Chân dung 99 Nhà văn Việt Nam đương đại
Thân gửi: Các anh chị Bạn Thơ của Nguyễn Khôi
Sau khi đọc và gửi "310 Chân dung các Nhà văn Việt đương đại" của Nhà thơ Đỗ Hoàng sang Berlin cho Nhà văn Lê Xuân Quang, anh Quang phúc đáp :
"...Tôi nghĩ rằng nếu anh viết/ vẽ Chân dung của các Nhà văn nối tiếp Xuân Sách thì sẽ rất thú vị. Mần đi Ông bạn già; Mần cú chót này sẽ "đã" lắm. Mắt tôi kém không viết được nữa nhưng đọc thì vẫn nhúc nhắc. Tôi chờ Ông đó, cố lên nhé! Chúc Ông thành công. LXQ".
 Nguyễn Khôi tôi như bị "kích"...nên trăn trở mãi rồi hạ bút... theo mô-typ của Xuân Sách, nhưng khác ở chỗ:
- Ở Xuân Sách: anh viết /vẽ Chân dung bằng thơ tự do, thoáng, thoải mái, đã nói lên được những điều khá bức xúc/ cấm kỵ... 100 Nhà văn ấy đều là những người "tài" thành danh cả rồi.
- Còn ở Nguyễn Khôi: là mượn Nhân vật/ sự kiện gắn với tên tuổi Nhà văn/ nhà thơ từ người có Địa vị cao nhất nhì Nước (như Sóng Hồng, Lê Đức Thọ,..), rồi 3 chủ soái Thơ thời chống Mỹ (Tố Hữu, Chế Lan Viên, Phạm Tiến Duật), tới những dân thường như Bảo Sinh, Nguyễn Thanh Lâm, Văn Thùy… với nhiều giai tầng xã hội khác nhau, nhằm viết/ vẽ lên 1 bức tranh thời đại với những thân phận con người (đầy hãnh tiến hoặc bị vùi dập...) của 1 thời để nhớ... mà Nguyễn Khôi được chứng kiến. Dựng chân dung bằng 4 câu thơ xúc tích theo kiểu chân dung/ chân tướng Nhà Văn (riêng Tố Hữu 4 câu đầu viết từ năm 1991, nay phải thêm 4 câu mới thỏa đáng, Chế Lan Viên cũng vậy).
Xin lưu ý Các Bạn Thơ: đây là 99 Chân dung các Nhà văn mà Nguyễn Khôi "mến mộ" (chứ không so "Tài văn thơ"), nhưng có sự theo dõi/ chú ý dài dài, cân nhắc để "tạc" sao cho đúng bản chất/ chân tướng Nhà văn, tạo nên bức tranh toàn cảnh Văn/ thi đàn Việt Nam thời Nguyễn Khôi đã và đang sống. Có Chân dung nóng hổi như Phạm Lưu Vũ: anh này chỉ có chuyện "chị cả Bống" với hay "chém gió" trên Fb về Đinh La Thăng, tính Thời sự nóng hổi nên Nguyễn Khôi "tạc" để nhớ cái thời "đả hổ/ diệt ruồi" hôm nay có nhiều điều thú vị.
Đôi điều gan ruột/ bếp núc... Nguyễn Khôi xin được chia sẻ để các Bạn Thơ thông cảm, có điều gì bất cập xin được chỉ giáo để Nguyễn Khôi tiếp thu, sửa chữa...
  Hà Nội 13/05/2017
  Kính: Nguyễn Khôi

           1. Tố Hữu
Tự nhận mình là Lành
           Mọi người thấy rất dữ
           mác lê bọc bằng Thơ
           Đã đâm chỉ có “tử”.

           Tung hoa máu xung trận
           là Hịch chống xâm lăng
           lời Thề với Đảng, Bác
          “Từ ấy”, “Sáng tháng Năm”

            
2. Chế Lan Viên
            Tài thơ đến như Chế
            Đời thật khó khen chê
            Bẻ cành phong lan bể
           “Con cá song cầm đuốc dẫn thơ về”.

            Bắn pháo hoa Tư tưởng
            Vờ khóc nước non Hời
            Tháp Bay On bốn mặt
            Giấu đi mặt ma trơi.

            3. Sóng Hồng
            Thơ văn là bom đạn
            Lật đổ/ phá cường quyền
           “Đổi mới” phải sự thật
            Đọc Ức Trai đêm đêm.

            4. Lê Đức Thọ
            Thơ: mực hòa máu viết
            Người hùng - quyền thứ hai
            Giải Nô ben thứ thiệt
            Ai thấy cũng bye bye. (bai bai)

            5. Hoàng Văn Hoan
            Anh Ba quy: Việt gian
            Sang nương vây lão Đặng
            Xuống địa phủ viết văn
            Gặp cụ Hồ đặng đặng?

            6. Xuân Thủy
            Trùm đàm phán Paris
            Lịch lãm và trí thức
            Bị “nạn” thì làm thơ
           “Không giam được trí óc”

            7. Trần Đĩnh
            Chính sự theo “đèn cù”
            “Bất khuất” nên bị thiến
            Đang diễn hề hầu vua
            Hí trường đột tai biến!

           8. Việt Phương
           “Cửa mở” hở hậu cung
           “Lụy” mấy ông xuất bản
           - Ta cái gì cũng Hồng
           - Địch cái gì cũng Xám
           - Trảm!

           9. Hữu Thỉnh
           “Thư mùa đông” cho lính
           Thơ xoàng xĩnh lên ngôi
           Điếu văn “hot” tới đỉnh
           Trơ ghế cao anh ngồi.

           10. Nguyễn Phan Hách
           Đẹp duyên “làng quan họ”
           Thơ hay không có tiền
           Cho in thơ thả cửa
           Bán giấy phép đầu tiên.

           11. Bút Tre
           Người bút lông, bút sắt
           Lão quê mùa bút tre
           Dám “biên tập” lời Bác
           Vào Đền Hùng khắc bia (1).
                                                  ………………….
(1)  Câu “Các vua Hùng đã có công dựng nước, Bác cháu ta phải cùng nhau giữ lấy nước” là do Bút Tre (Phó ty Văn hóa Phú Thọ) đã “văn bản hóa” câu nói của Bác (biên tập lại) và cũng qua nhiều vị tham gia chỉnh sửa.

          12. Trần Đăng Khoa
          Thần đồng thơ trẻ xóm
          Hóm tếu văn “giải thiêng”
          “Chân dung và đối thoại”
           Đằm chất quê hồn nhiên.

           13. Hoàng Cầm
           Váy Đình Bảng chùng xuống
           Đâu thấy lá diêu bông?
           Mưa Thuận Thành tầm tã
           Ngây ngất ả phù dung.

           14. Trần Dần
           Còn hai câu bia mộ:
          “Tôi khóc những chân trời…
          …Những người bay không có…”
          “Nhất định thắng”… công toi!

           15. Lê Đạt
           Tù túng thành “phu chữ”
           Đẽo / tỉa bay mất hồn
           Người chết / thơ còn, hết?
          “Đường chữ” nẻo cô thôn.

          16. Lò Ngân Sủn
          “KHÁT" khi thấy Người Đẹp
            Chiều biên giới nắng tươi
           Giữa lều nương Bát Xát
          Cởi áo ra....em ơi!

          17. Hoàng Công Khanh
          Tù Tây lại tù ta
           “Quyền được rên” chẳng có
          Bởi luôn đòi tự do
          Gánh văn là gánh khổ.

          18. Lưu Trọng Lư
          Chỉ một cái “tiếng thu”
          Để ngàn đời ngơ ngác
          Mộng Phù Tang phiêu du
          Con nai vàng có “tác”?

          19. Quang Dũng
          “Tây tiến” thơ hứng khởi
          “Mắt Sơn Tây” đoạn trường
          Sống: Mai Châu gái đẹp
          Chết vì dáng kiều thơm.

          20. Phan Khôi
          “Tình già” liếc như ông
          Mắt xuyên qua thế kỉ
          “Nắng (thì) cứ nắng…. ong ong
           Thời thế… ông chẳng thế!

           21. Xuân Diệu
          “Đồng tính” bị đấu tố
          Cụt hứng làm thơ tình
          Thôi thì ca “Ngói mới”
          Đi “nói chuyện thơ” mình.

          22. Huy Cận
          Tắt “Lửa thiêng” đón “mỗi ngày lại sáng
          “Con cá song lấp lánh đuốc đen hồng”
           Thằng con cả bùng tuốt sang Mỹ sống
           Chết đã lâu mãi chẳng có tên đường.

           23. Khương Hữu Dụng
           Xuất khẩu câu thần cú
           “… chim kêu sáng cả rừng”
           Để nhớ Khương Hữu Dụng
           “Thôi xao” sánh thơ Đường.

           24. Yên Thao
            Ngang ngửa thơ kháng chiến
            “Nhà tôi” mất hút rồi
            Thơm má người vợ trẻ
            Đừng “nã pháo” - người ơi!

            25. Cẩm Giang
            Lên Sông Mã tắm truồng
             Liều "trộm xem em tắm"
             "Nhớ vợ"... ở chiến trường
             Núi Mường Hung xa thẳm.

            26. Huy Đức
            Lật tẩy “Bên thắng cuộc”
             "Bên thắng cuộc" chống lưng
             Vung bút: đối phương gục
             Vinh, nhục thời Thị trường.

            27. Đoàn Giỏi
            Đoàn Giỏi văn thực giỏi
            Cánh chim trời mênh mang
            Bởi  ăn “Cá bống mú”
            Mê “Đất rừng phương Nam”.

            28. Sơn Nam
            Theo ông già Nam Bộ
            Thưởng “Hương rừng Cà Mau”
            Mai sau khô không khốc
            Nhớ hoài “Mùa len trâu”.

            29. Bùi Giáng
            Nghêu ngao giả cuồng điên
            “Li tao” quên đời loạn
            Chẳng được là Khuất Nguyên
            Thì cũng là Bùi Giáng.

            30. Trần Trọng Kim
            Trung thực được như ông
            Là “Việt Nam sử lược”
            “Hồi kí” (1) thực như tâm
            Tin đời còn sự thật.
           
                  …………….
(1) Hồi kí “Một cơn gió bụi”.

            31. Kim Định
            Triết gia xảo như ông
            An Việt mấy ai biết?
            Đọc “Triết lí cái đình”
            Thấy thêm yêu nòi Việt.

            32. Trần Đức Thảo
            Giảng triết cho lũ dốt
            Tù đầy giữa đời thừa
            Yêu nước thành phản quốc
            “Trăn trối” đã quá mùa.

            33. Trương Tửu
            Làm thầy bọn trò ngốc
            Thôi về “châm cứu” chui
            Cứu người được quả phúc
            Văn chương chiếc yếm rơi…

            34. Nguyên Ngọc
            Chết rồi anh hùng Núp
            “Rừng Xà nu” bị nghiền
            Lập “Văn đoàn độc lập”
            Mơ “Đất nược đứng lên”.

            35. Phùng Cung
            Con ngựa già phủ Chúa
            Mười hai năm tội đồ
            “Xem đêm” còn giật thột
            Quất “bã chè” thành thơ.

            36. Trang Thế Hy
            Yêu sao Trang Thế Hy
            Văn già hiền Nam Bộ
            “Vết thương thứ 13
            Về Bến Tre nằm ngủ.

            37. Bùi Bình Thi
            Chẳng phải dân lính tráng
            Lại “Về Cánh đồng Chum”
            Viết kí sự Xiêng Khoảng
            Đắm “Xiêng Khoảng mù sương”.

            38. Vũ Thư Hiên
            Trải  “Đêm giữa ban ngày”
            Tộc Tà ru bị loại
            “Bông hồng vàng” bầm dập
            Paris “thoại” cùng ai?

            39. Thái Kế Toại
            Văn sĩ làm “mật vụ”
            Mà chẳng thấy bắt ai
            Lũ Nhân văn kết bạn
            Khua giáo lên văn đài.

            40. Mạc Phi
            Nếu không lấy vợ Thái
            Viết văn, dịch làm sao?
            “Rừng động” xao động mãi
             Để “Xống chụ xon xao”.

            41. Phạm Tiến Duật
            “Đường ra trận…đẹp lắm”
            Lừa mị lũ trai làng
            Chết hồn kết “Vòng trắng”
            Đưa thơ về Trường Sơn.

            42. Bùi Minh Quốc
            Hăng hái “Lên miền Tây”
            Đi B không sợ chết
            “Bình công” nuốt đắng cay
            Làm thơ trong xó bếp.

            43. Lê Lựu
            Đã qua "Thời xa vắng"
             Về "Làng Cuội" nương thân
             Thế thái nhân tình đắng
             Đành "sóng ở đáy sông".

            44. Lưu Quang Vũ & Xuân Quỳnh
            Đến chết vẫn lăn tăn “Thời kì đồ đểu”
            “Uống rượu với bác Lâm” chuốc chén về trời
            Để biển cũng bạc đầu thương nhớ
            “Đắng cay” là chồi biếc thưở xa khơi.

            45. Nguyễn Nguyên Bảy & Lý Phương Liên
            Chàng Tư Mã say thơ
            Mê mùi sen phố cổ
            “Chém gió” giữa thủ đô
            “Thơ bạn thơ” rạng rỡ.

            46. Bùi Ngọc Tấn
            “Chuyện kể năm 2000”
            “Tại sao tù?” thắc mắc
            Đọc Solzhenitsyn
            Ôi “Quần đảo Gulag”

            47. Dương Thu Hương
            Tới “Đỉnh cao chói lọi”
            Tức khí mà tắt kinh
            “Thiên đường mù” vẫy gọi
            Chào “Tỉnh lẻ vĩ nhân.”

             48. Hoàng Hưng
             Thích Hoàng Cầm vương lụy
             Mang thơ phải vào tù
             Uất “Đi tìm cái mặt”
             Ngắc ngoải một đời thơ.

             49. Trần Huy Quang
             Trời xui viết “Linh nghiệm”
             Hơn Azic Nexin
             Treo bút ba năm, hiếm
             Bõ bèn một truyện in.

             50. Nguyễn Minh Châu
             Ai điếu “Văn minh họa”
             Vượt lão “Tầm nhìn xa”
             Mỗi lần qua chợ Giát
             Lại quặn lòng xót xa.

             51. Hoàng Ngọc Hiến
             Xướng “Văn chương phải đạo”
             Giáo sư chẳng được phong
             Học trò không đứa láo
             Dạy “Giáo dục công dân”.

             52. Trần Quán Anh
             Một vở “Tiền tuyến gọi”
             Đủ lừng danh… đói dài
            “Giáo sư Dái” thoải mái
            Tiền tấn thừa rong chơi.

             53. Vi Hồng
             Mải “Đi tìm mẹ chữ”
             “Người trong ống” gầy nhom
             Nghề văn kiết đến chết
             Không bằng về làm nương.

             54. Nguyễn Hưng Quốc
             Triết gia Hoàng khen đểu
             Việt có ba thi tài
             Quốc, Hảo, Hoàng (1) thất thểu
              “Thơ con cóc” mới hay.
                                                            ……………..
(1)  Trần Mạnh Hảo, Đỗ Hoàng

              55. Đỗ Chu
              Vì say “Hương cỏ mật”
              Dở chứng làm thơ tình
              “Mảnh vườn xưa hoang vắng”
              Thực / ảo kiếp nhân sinh.

              56. Nguyễn Huy Thiệp
              Mang cưa  xẻ quá khứ
              “Tướng về hưu” trộm dòm
              - Nhà thơ: lũ vô học
              “Vong bướm” ám vào…Hồn!

              57. Vi Thùy Linh
              Chẳng cần tốc váy đỏ
              “Quốc sư” vẫn say thơ
              Văn em không có sex
              Đếch ai thèm tìm mua.

              58. Paul Nguyễn Hoàng Đức
              Giỏi đàn, lắm lí sự
              Bạn quí gọi “Triết gia”
              Đứa ghét chê “ngộ chữ”
              Gã sùng bái Hi La.

              59. Phạm Lưu Vũ
              Nổi danh “Chị cả Bống”
              Nghề  xây dựng có bằng
              Lộng ngôn trên “Phây” sóng
              Luận bàn Đinh La Thăng.

             60. Nguyễn Văn Lưu
             Hơn lão Vũ Đức Phúc
             Vượt trên tầm Đông La
             “Luận chiến văn chương”… hả?
             Chỉ điểm bãi tha ma.

             61. Nhã Thuyên
             Nhà xuất bản giấy vụn
             Mấy thầy cô muốn “nghiên”
             Cánh “phê bình chỉ điểm”
             “Chém” cô trò Nhã Thuyên.

             62. Phạm Xuân Nguyên
             Văn sĩ tài khẩu khí
             Một xác xí hai chân (1)
             Cả Viện Văn Tiến sĩ
             Mình Nguyên là Cử nhân.
           
                    …………………….
(1) Hội Nhà văn Hà Nội và Văn đoàn Độc lập.

             63. Hoàng Xuân Họa
             Thơ (trong) ba lô ra trận
             Bõ “Trót một thời yêu”
             “Chuyện cõi âm” lạ lẫm
             Trả đời cho Chí Phèo.

             64. Văn Thùy
             Giỏi diễn vai “dị nhân”
             Thấy Bùi Giáng là lủi
             Lục bát phủi hồn rơm
             Khéo dán tem “thơ bụi.”

             65. Nguyễn Chí Thiện
             Tù lâu thành “ngục sĩ”
             “Hoa địa ngục” trời cho
             Thơ trở thành cứu cánh
             Sang “thế giới tự do”.

             66. Đỗ Trường
             Nếm đủ mùi “xuất khẩu”
             Ghét “Cộng” tếch ly hương
             Đạt tiêu chí “văn chửi”
             Khối người khoái Đỗ Trường.

             67. Nguyễn Đình Chính
             Bước qua “Đêm thánh nhân”
             Thả đời vào “Chẹc chẹc”
             Thi sĩ Khỉ đầu đàn
             “Làm tình” hơn cả xiếc.

             68. Vũ Ngọc Tiến
             Xả “Sóng hận sông Lô”
             Lên “Qủy vương” chễm chệ
             Trai Hà Nội đào hoa
             Sướng cuộc đời dâu bể.

             69. Lê Mai
             “Tôi là người Hà Nội”
             Bị “Tẩu hỏa nhập ma”
             Sống “Thời gian xuẩn ngốc”
             “Quyền được rên” … thế a?

             70. Nguyễn Ngọc Kiên
             Chàng Tiến sĩ Ngôn ngữ
             Giỏi dịch thơ tiếng Trung
             Dạy Anh ngữ kiếm sống
             Luận bình “phê” thẳng tưng.

             71. Bảo Sinh
             Công tử không “bát phố”
             Về nuôi chó… lừng tên
             Hỗn danh “thơ Sinh Chó”
             Lên nóc tủ ngồi thiền.

             72. Dạ Ngân &Nguyễn Quang Thân
             Cuồng nhiệt theo tình trai
             Yêu từng cen-ti-met
             Mê “Vũ điệu cái bô”
             Đến bên hồ… vĩnh biệt.

             73. Phạm Thành
             Sống thời “Hậu Chí Phèo”
             Giữa cuộc đời sấp ngửa
             Thả “Xã nghĩa cò hồn”
             Tai ương chờ ngoài cửa.

             74. Nguyễn Anh Thuấn
             Kim Đôi - Nguyễn Anh Thuấn
             Làm thơ “tụng” làng mình
             Ôi cái “Làng Tiến sĩ”
             Bậc nhất tỉnh Bắc Ninh.

             75. Nguyễn Đình Chiến
             Tiểu đoàn trưởng trận mạc
             Làm thơ đến quên đời
             Xác ngơi ở Yên Bái
             Hồn sang Nga rong chơi.

             76. Nguyễn Huy Hoàng
             Tìm con 20 năm
             Đất trời Nga bát ngát
             Hồn gọi gió tha phương
             Canh ngọn đèn… bạc tóc.

             77. Châu Hồng Thủy
             Hoa Ban bổi hổi nhớ
             Bạch Dương nổi tình thơ
             Quê hương xin tạ lỗi
             “Một mình với mùa thu”.

             78. Tô Ngọc Thạch
             Qua sông Hóa đến bến Mơ
             Gió thị trường gõ phím bờ thời gian
             Khoảng trời sông Cấm xanh lam
             Xứ người trôi giạt… Hồng An đợi người.

             79. Vũ Quang Tần
             Về làng toàn người lạ
             Thăm mả toàn người quen
             Thuốc lào - thơ cho đã
             Về Tiên Lãng cùng em.

             80. Hoàng Gia Cương
             Quảng Bình thương cát nắng
             Nhật Lệ đắng trái Bần
             “Lặng lẽ thời gian trắng”
             Về “Bút Tháp dâng hương.”

              81. Trịnh Bửu Hoài
              Theo anh về Châu Đốc
              Cùng trèo lên núi Sam
              Thương phượng hồng trường cũ
              Nhớ áo trắng cô nàng.

              82. Trúc Linh Lan
              Theo em về Cần Thơ
              Gạo trắng, da em trắng
              Để “còn lại tiếng mưa”
              “Mùa hoa về chong chóng”

              83. Nguyễn Anh Tuấn
              Trai Hà thành ham học
              Lên Tây Bắc đắm yêu
              Phim truyện cả trăm tập
              Không bằng thơ phiêu diêu.

              84. Nguyễn Lâm Cẩn
              Hết “ướp tình” lại “hồi xuân’”
              Lục bát Lâm Cẩn bay gần tới sao
              “Chị ngồi giặt áo” cầu ao
              Đa đoan số phận vận vào đời thơ!

              85. Minh Đức Triều  Tâm Ảnh
              Thả bè lau trên mây
              Ơi “người thơ bày tỏ”
              “Nhập cốc” dứt dợ dây
              “Hẹn mai” tịch theo gió.

               86. Nguyễn Thanh Lâm
               Đêm tỏa hương Dương cầm
               Nghe mưa trên mái cổ
               Siêu thoát trong rừng Tùng
               Thơ lang thang bát phố.

               87. Lê Kim Giao
               Cuồng nhiệt thơ khắc đá
               “Dịu dàng” thoảng tài thi
               Thôi bỏ đi “Thần luật”
               Diễn “cờ” trên ti vi.

               88. Hà Thị Trực
               “Cưới” đò giang cách trở
               “Đón dâu chỉ mình anh”
               Sang Nga buôn lời lỗ
               Làm thơ chỉ một mình.

               89. Đặng Xuân Xuyến
               Buôn sách và viết sách
               Vui gà trống nuôi con
               Làm tình “cưỡng” không thích
               Thơ như thời trai son.

               90. Nguyễn Hiến Lê
               Luyện chữ thành học giả
               Nối gót Lê Quí Đôn
               Chẳng khoe khoang mồ mả
               Thanh thản làm dân thường.

                91. Hoài Anh
                Sống động “Bức tranh gà”
                Bảy cái không…hiếm có
                Cứ dịch / viết nhẩn nha
                Suốt đời chỉ cuốc bộ.

               92. Vương Hồng Sển & An Chi
               Uyên bác như cụ Sển
               Có An Chi tiếp nòi
               “Hơn nửa đời hư” xịn
               Miền chữ nghĩa rong chơi.

               93. Thái Doãn Hiểu
               Chẳng Tiến sĩ làm nên Học giả
               Thả văn chương trò thật / giả ngạo đời
               Tìm cái thật ở trong cái giả
               Nghìn trang văn giấu máy tính để chơi.

               94. Nguyễn Tôn Nhan
               Thôi rồi một đấng tài hoa
               Nhà “Trung hoa học” còn là ai đây?
               Giáo sư, Học giả thì đầy
               Riêng anh “học thật”… tiếc thay một người!

               95. Đỗ Lai Thúy
               “Luộc văn” bị nghi án
               Càng viết càng lên tay
               Hồ Xuân Hương tuột yếm
               Chân trời có người bay.

               96. Lê Bầu
               Văn Tàu dịch siêu hạng
               Cha đẻ từ “Ô sin”
               Sống cô đơn lẻ bạn
               Chết trên tay người tình.

               97. Vũ Từ Trang
               Vươn lên chủ doanh nghiệp
               Từ chân báo thủ công
               Văn chân dung chân thực
               Thơ ngọt khế Sặt Đồng.

               98. Thế Phong
               Chào vĩnh biệt Yên Bái
               Vào Sài Gòn lập thân
               Mình một nhà xuất bản
               Lừng lững văn Thế Phong.

               99. Gia Dũng
               Mình một Viện Văn học…
               Mình một Hội Nhà văn
               Mình làm các tuyển tập
              Thơ Việt cho ngàn năm.

*
Mời nghe nhạc phẩm CHUYỆN GIÀN THIÊN LÝ & CHUYỆN HOA SIM của
Anh Bằng qua tiếng hát Mạnh Đình & Đan Nguyên:

*.
Làng Mọc Quan Nhân ngày 07.05.2017
Nhà thơ NGUYỄN KHÔI
Địa chỉ: P12A05 nhà 17T, Hoàng Đạo Thúy, Hà Nội.
Email: khoidinhbang@gmail.com
Điện thoại: 097.955.62.05  
.







............................................................................................................
- © Tác giả giữ bản quyền.
- Cập nhật theo nguyên bản tác giả gửi qua email ngày 10.05.2017
- Vui lòng ghi rõ nguồn dangxuanxuyen.blogspot.com khi trích đăng lại. 

2 nhận xét:

  1. ĐÔI ĐIỀU VỀ TẬP THƠ MI NI: CHÂN DUNG 99 NHÀ VĂN VIỆT NAM ĐƯƠNG ĐẠI CỦA NGUYỄN KHÔI
    Nói là mini nhưng để có được tập thơ mini khắc họa 99 chân dung nhà văn Việt Nam đương đại đòi hỏi tác giả phải vô cùng kỳ khu nghiêm cẩn. Tôi kính cẩn trước sức đọc của nhà văn Nguyễn Khôi. Để có được 99 phác thảo bằng ngôn ngữ ông đã phải đọc không chỉ 99 nhà văn nhà thơ mà phải hàng trăm, hàng nhiều trăm các nhà văn nhà thơ Việt Nam đương đại. Rôi từ đó phải chắt lọc ra những nét đặc trưng tiêu biểu nhất mà không chỉ riêng ông mà cho tất cả những ai đã đọc tác phẩm của nhà văn nhà thơ đó đồng cảm sẻ chia. Chỉ bằng bốn câu. nói đúng hơn là chỉ vài chục từ mà một chân dung khá đa dạng của một nhà văn nhà thơ đã như đang đứng trước mặt ta. Tôi chỉ xin trích một số chân dung trong cuốn sách để minh họa cho những gì mình đã viết:
    Trong tập sách THƠ - CHÂN DUNG 99 NHÀ VĂN VIỆT NAM ĐƯƠNG ĐẠI tôi thích nhất chân dung nhà văn Phùng Cung:

    PHÙNG CUNG
    Con ngựa già phủ Chúa
    Mười hai năm tội đồ
    "Xem đêm" còn giật thột
    Quất "bã chè" thành thơ
    NGUYỄN KHÔI
    Phùng Cung là nhà văn trong kháng chiến chống Pháp. Ông có mặt trong nhóm Nhân văn giai phẩm và bị tù 12 năm vì truyện ngắn CON NGỰA GIÀ CỦA CHÚA TRỊNH. Sau khi ra tù bạn bè ông như Phùng Quán và đặc biệt là Nguyễn Hữu Đang bỏ tiền ra in tập thơ XEM ĐÊM. Trong tập xem đêm ông có bài TRÀ như sau:
    "Quất mãi nước sôi
    Trà đau nát bã
    Chẳng đổi giọng Tân Cương"
    Theo tôi bài thơ là sự khẳng định bản ngã thi nhân của mình chứ chưa hẳn như Ông Nguyễn Khôi đã viết "Quất bã chè thành thơ"
    Các bạn có thể vào Google đọc truyện ngắn CON NGỰA GIÀ CỦA CHÚA TRỊNH để thấy được những nhà phê bình chỉ điểm tàn bạo đến mức nào không chỉ trước đây mà bây giờ vẫn vậy./.

    HỮU THỈNH
    "Thư mùa đông" cho lính
    Thơ xoàng xĩnh lên ngôi
    Điếu văn "hót " tới đỉnh
    Trơ ghế cao anh ngồi .
    NGUYỄN KHÔI
    Tôi chưa hiểu thật sâu xa bức chân dung này vì tôi ít được đọc thơ Hữu Thỉnh. Phải chăng thơ Hữu Thỉnh xoàng xĩnh hay Hữu Thỉnh đề cao loại thơ xoàng xĩnh. Thế nhưng với câu thơ "Điếu văn" hót "tới đỉnh" thì chính xác đến từng mi li mét. Đọc những bài điếu văn của Hữu Thỉnh ai cũng phải ngưỡng mộ tài năng của ông khi ca ngợi các nhà văn, nhà thơ đã được chúa trời, đức phật vời về cõi vĩnh hằng. Thiết nghĩ khi họ sống ông chỉ cần 1/10 câu chữ ấy thôi viết về họ chắc họ cũng hả lòng. Đọc điếu văn của ông tôi bỗng nhớ đến câu nói của nhà văn Hoài Thanh khi viết về Hàn Mạc Tử "Giờ chết rồi xúm lại khen chê. Theo tôi khen hay chê bây giờ đều là bất nhẫn".. Các nhà văn, nhà thơ đã quy tiên được nghe điếu văn của ông Hữu Thỉnh chắc họ sẽ cảm thấy được bình an trên cõi vĩnh hằng. Tôi nghĩ nếu tập hợp các bài điếu văn của ông Hữu Thỉnh thì có thể được coi là một cuốn kỷ yếu giàu xúc động về những nhân vật trong văn chương Việt Nam hiện đại. Còn câu "Trơ ghế cao anh ngồi" là câu thơ phạm húy đấy ông Nguyễn Khôi ạ. Vì suy cho cùng ở Việt Nam hiện tại không ai xứng đáng hơn ông Hữu Thỉnh ở chức vụ này. Hơn nữa sau khi đã "THƯƠNG LƯỢNG VỚI THỜI GIAN" thì thời gian dù khắc nghiệt cũng đã đồng ý để ông tại vị trên ghế cao ấy cho đến chung thân./.

    PHẠM TIẾN DUẬT
    "Đường ra trận...đẹp lắm"
    Lừa mị lũ trai làng
    Chết hồn kết "Vòng trắng"
    Đưa thơ về Trường Sơn
    Đọc chân dung Phạm Tiến Duật với câu thơ đã một thời cứ hát cứ ca mãi không thôi. Tôi bỗng nhớ đến trong một bài phê bình tiểu luận Nhà văn Hoài Thanh đã cực lực lên án câu thơ "Thây rơi như cánh hoa đào" Ví cái chết ngoài chiến địa đẹp thế chắc ai cũng muốn chết! Và rồi hình như Phạm Tiến Duật không đọc sách khi làm thơ nên đã ca ngợi con đường đi vào đạn bom chết chóc vào chỗ bắn giết đồng loại là con đường đẹp lắm. Đúng như Nguyễn Khôi đã viết "Lừa mị lũ trai làng" Chỉ một câu ấy thôi Nguyễn Khôi đã xóa sổ tất cả những bài thơ viết về Trường Sơn của Phạm Tiến Duật. Nhưng ông không chỉ lên án Phạm Tiến Duật mà ông lại ngợi ca khi Phạm Tiến Duật đã thức ngộ để có những bài thơ trong thời hậu chiến "Vòng Trắng"...

    Trả lờiXóa
  2. TỐ HỮU
    Tự nhận mình là Lành
    Mọi người thấy rất dữ
    mác lê bọc bằng thơ
    Đã đâm chỉ có "tử"
    .
    Tung hoa máu xung trận
    là hịch chống xâm lăng
    lời thề với Đảng, Bác
    "Từ ấy" "Sáng tháng năm"
    NGUYỄN KHÔI
    (Ghi chú chữ viết hoa viết thường ở đây đều sao y bản chính. Các bạn lưu ý nhé)
    Chỉ có 8 câu thơ hay nói đúng hơn là 40 từ mà tóm gọn cuộc đời của một nhà thơ Mác xít Lê nin nit. Ngay từ cái tên Lành đã gợi ý thêm về một vụ án văn chương tàn độc gần như Nhân văn giai phẩm: Truyện ngắn CÂY TÁO ÔNG LÀNH Vì truyện ngắn này mà nhà văn Hoàng Cát bị treo bút nhịn đói nhị khát. Cái tài hoa và có cả sức chiến đấu khi Nguyễn Khôi không viết hoa những từ phải viết hoa: mác lê - Tên một chủ nghĩa, một hệ thống triết học không viết hoa lại trở thành một công cụ để chém giết. Có gì độc đáo hơn không các bạn? Chỉ chừng ấy thôi tôi cho Nguyễn Khôi là một trong những bậc thượng thừa của ngôn ngữ.
    Cuối cùng thì nhà thơ đã "Anh dành riêng cho Đảng phần nhiều "trái tim của mình khi không thể cất lên cái giọng ca vàng một thời là "HỊCH" giờ lại muốn "Thành người hát rong của nhân dân"!!!

    HUY CẬN
    Tắt: “Lửa Thiêng" đón "mỗi ngày lại sáng"
    "Con cá song lấp lánh đuốc đen hồng"
    Thằng con cả bùng tuốt sang Mỹ sống
    Chết đã lâu mãi chẳng có tên đường
    NGUYỄN KHÔI
    Chân dung về Huy Cận bỗng nhiên gợi lại cái vụ án 24 Cột Cờ. Vì căn nhà đó chắc ai cũng biết. Chỉ vì cái căn nhà mà mất tình cha con , mất tình nghĩa phụ chỉ bằng một câu mà gợi lên sự xót đau bất lực trước sự tha hóa của tiền bạc "Thằng con cả bùng tuốt sang Mỹ sống". Đúng danh bất hư truyền Nguyễn Khôi thật tài hoa khi chỉ dùng có 8 chữ thôi làm đau nhói bao trái tim cõi người. Ngọn lửa thiêng thì vùi dập cho tắt ngấm. Sao Huy Cận không hiểu rằng chính ngọn lửa thiêng đã làm cho tên tuổi của ông tồn tại được trong thế giới thi ca với "Sóng gợn tràng giang buồn điệp điệp" lại đi đánh đổi lấy thứ ánh sáng ma mị "Con cá song lấp lánh đuốc đen hồng". Câu hỏi mà Nguyễn Khôi nêu lên cho những ai yêu văn chương trong cõi người này "Chết đã lâu mãi chẳng có tên đường" Ông có biết vì sao không? Vì lấy tên đường gán cho chức thứ trưởng bộ văn hóa thì không được. Nhưng thi ca thì sao. Tôi vẫn nghĩ có tay nào trong nhóm phê bình chỉ điểm lại bới lông tìm vết nâng quan điểm với hai câu thơ
    "Mặt trời xuống biển như hòn lửa
    Sóng đã cài then đêm sập cửa "
    Trong "Trời mỗi ngày lại sáng" mà lại viết hai câu thơ như thế. Hòn lửa mà xuống biển thì hòn lửa tắt ngấm còn đâu. Đã tắt ngấm rồi còn bị đêm sập cửa và sóng cài then thì vạn đời mặt trời không ngoi lên được.
    Các bạn tự tìm hiểu nhé tôi không bình luận hai câu thơ này nữa ./.

    Trả lờiXóa