(Nhạc sĩ Phạm Duy ; Nguồn ảnh: internet) |
NHẠC TÂM LÝ
CHIẾN VIỆT NAM
CỘNG HÒA
GIAI ĐOẠN 1954 - 1975
(Tác giả Lê Thiên Minh Khoa) |
Thời kháng chiến chống Pháp, ở vùng tạm
chiếm, thực dân Pháp và tay sai đã đẻ ra một loại nhạc thường được gọi là nhạc
tâm lý chiến, nhưng số người viết nhạc xu thời đi theo rất ít, mà chỉ toàn là
bất tài, nên chỉ có vài bài hát tuyên truyền không có giá trị nghệ thuật mà
công chúng cũng không hề quan tâm đến. Đến thời Mỹ vào miền Nam, bộ máy tuyên
truyền, dân vận, chiêu hồi được tổ chức quy mô hơn, Bộ Thông tin - Dân vận -
Chiêu hồi của Việt Nam Cộng Hòa có hẳn một nha chuyên trách về tuyên truyền văn
nghệ, trong đó có ca nhạc. Ca khúc tâm lý chiến của Việt Nam Cộng Hòa có
thể quy về 2 dạng: nhạc chống Cộng và nhạc lính.
Nhạc chống Cộng là nhạc có nội dung trực tiếp
ca ngợi chế độ và chiến công của người lính Cộng Hòa, phê phán chủ nghĩa xã hội
và đả kích người cộng sản Việt Nam, quân ca, hành khúc của các quân,
binh chủng, các đơn vị quân đội Sài Gòn, được viết theo đơn đặt hàng của chính
quyền Sài Gòn và cơ quan International Voluntary Service - IVS (tiền
thân của Peace Corps - Đội quân Hòa bình sau nầy), một tổ chức
chính trị ngoại vi của USAID, Mỹ.
Hùng Cường và Phạm Duy có nhiều sáng tác
thuộc loại nhạc nầy. Hùng Cường nguyên là một diễn viên cải lương, sau 1960
chuyển sang hát kịch động nhạc, rồi viết bài hát chống Cộng, như: Hành
khúc người trở lại, Tình trăng bến hảo, Tâm
khúc người về…, nhưng cả giai điệu lẫn ca từ đều không có giá trị nghệ
thuật nên không thu hút được công chúng. Còn“phù thủy âm thanh” Phạm Duy
thì khác. Từ năm 1956, khi Ngô Đình Diệm chấp chính ở miền Nam, Phạm Duy đã có
bài hát Chào mừng Việt Nam để đón chào chế độ mới, ca kịch Chim
lồng so sánh 2 thể thế Cộng sản và Quốc gia. Rồi hàng loạt tác
phẩm ra đời sau Mậu Thân 1968: Tôi không phải là gỗ đá, Nhân
danh (thơ Tâm Hằng), Bi hài kịch (thơ Thái
Luân), Đi vào quê hương (thơ Hoa Đất Nắng), Người
lính trẻ, Bà mẹ phù sa…
Trước đó, năm 1965, ông có bài hát Kẻ
Thù Ta (Tâm ca số 7), mà có người không hiểu, xếp vào dòng nhạc
phản chiến (công bằng mà nói, Phạm Duy có nhiều bài hát thuộc dòng nhạc phản
chiến nhưng không phải bài nầy), nhưng những người hiểu, thì cho rằng ông đã
đánh đồng chính nghĩa với phi nghĩa, chiến tranh giải phóng dân tộc với chiến
tranh xâm lược, kẻ xâm lăng với người nghĩa sĩ. Ca từ bài hát có đoạn: “Kẻ thù ta mang áo mầu chủ nghĩa/ Kẻ thù ta
mang lá bài tự do/ Mang cái vỏ thật to/ Mang cái rổ danh từ/ Mang cái mầm chia
rẽ chúng ta…”.
Điều làm nhiều người ngạc nhiên hơn cả là ông
còn viết cả một ca khúc động viên thanh niên đi lính cộng hòa, mà có thời trở
thành nhạc hiệu, bài hát chính thức của đài phát thanh Quân đội Việt Nam Cộng
Hòa: “Một, hai, ba, chúng ta đi lính Cộng
Hòa/ Vì quê hương chúng ta thì rất hiền hòa/… Đi, đi nào cùng đi, đi giữ phố
phường/ Đi, đi nào cùng đi, đi giữ ruộng nương…”.
Nhà nghiên cứu văn nghệ và triết học Nguyễn
Trọng Văn trong cuốn sách “Phạm Duy đã chết như thế nào?” (1971) gây tiếng vang rất lớn trong giới
trí thức, văn nghệ sĩ và sinh viên học sinh miền Nam thuở ấy, nhận định rằng: sau ca
khúc kháng chiến và tình khúc, khi làm bồi bút cho chính quyền, Phạm Duy coi
như đã chết.
Một điều không bình thường và chưa có tiền lệ
trong một thể chế cộng hòa là bài hát “Suy Tôn Ngô Tổng Thống” với nhạc
của Ngọc Bích, lời của Thanh Nam đã trở thành quốc ca 2 của nền đệ
nhất cộng hòa, khi trở thành bài hát chính lễ trong nghi thức chào cờ sau
bài quốc ca 1 là bài ‘Tiếng Gọi Thanh Niên” của Lưu
Hữu Phước được sửa lại lời ca. Sự bợ đỡ, chuyên quyền, phong kiến của một chế
độ phô bày trắng trợn trong nội dung ca từ và nghi lễ tôn sùng cá nhân lảnh tụ.
Bài hát mở đầu bằng 2 câu: “Ai bao
năm từng lê gót nơi quê người/ Cứu đất nước thề tranh đấu cho tự do…”.Quốc
ca 2 được dân chúng miền Nam
chế thành mấy dị bản và hát nghêu ngao cùng nhau. Hoặc trở thành nhạc hài hước:
“Tôi đi ngang tiệm hủ tiếu trong Đô
Thành/ Thấy họ bán thịt phở tái thiệt là ngon…”. Hoặc trở thành một
“chính ca” khác, nhưng nói mé về hành tung lảnh tụ: “Ai bao năm từng chui rúc trong nhà dòng/
Trốn mất đất, chạy theo gót quân thực dân…”.
Có thể đưa vào loại nhạc nầy ca khúc nói
về một chiến trận cụ thể như Cờ bay trên Quảng Trị thân yêu (thơ Tô Kiều Ngân)
của Trương Hoàng Xuân, Tiếng hát Bình Long về
Trị Thiên anh dũng của tập thể Cục Chính huấn Quân lực Việt Nam Cộng Hòa
…
Cũng có thể đưa vào đây các bản quân ca, hành
khúc của các quân, binh chủng, các đơn vị quân đội Việt Nam Cộng Hòa được
viết theo đơn đặt hàng của quân đội Sài Gòn. Như: Lục quân (hoặc Không quân, Hải quân, Biệt động
quân, Thiết giáp binh…) Việt Nam Cộng Hòa hành khúc; Sư
đoàn nhảy dù (hoặc Thủy
quân lục chiến, Bộ binh số 1, 2. 3, 5, 18, 22…) hành khúc; Trường
Võ bị Đà Lạt (hoặc Võ
khoa Thủ Đức, Hải quân…) hành khúc. Trần Thiện Thanh
(ca sĩ Nhật Trường) cũng đóng góp vào đây bài Sư đoàn 1 Bộ binh hành khúc.
Loại nhạc tâm lý chiến thừ hai là nhạc lính.
Nhạc lính tâm lý chiến là loại nhạc ca ngợi “chính nghĩa quốc gia”, chống Cộng
một cách gián tiếp, tế nhị, khéo léo hơn và được phổ biến sâu rộng hơn trong
công chúng. Ca từ của nhạc lính thường là ngôn ngữ giản dị, bình dân, dễ hiểu,
nội dung vẽ lên hình ảnh oai hùng, phong sương, hào hoa, có khi “chịu chơi”, ra
trận chịu đựng gian khó bởi lý tưởng “vì yêu quê hương” của người lính cộng
hòa. Phải xác định rõ rằng, trong dòng nhạc tâm lý chiến Việt Nam Cộng Hòa có
nhạc lính, nhưng không phải tất cả nhạc lính đều là nhạc tâm lý chiến, như một
số nhà nghiên cứu âm nhạc hiện nay đã không khách quan khi quy kết, đồng hóa,
do định kiến chính trị và cũng do chưa từng thâm nhập vào sự đa dạng, phong phú
của các dòng nhạc Miền Nam thời chiến. Do hoàn cảnh khách quan tác động trực
tiếp vào khung nhìn, tầm nhìn, trước hết và cụ thể là ở đâu cũng thấy bóng dáng
người lính trong thời ly loạn nên hầu hết các nhạc sĩ miền Nam thời đó đều có
bài hát về lính, tuy số lượng ca khúc, giá trị tư tưởng - nghệ thuật, quan điểm
chính trị, không gian nghệ thuật trong từng ca khúc, từng tác giả có khác nhau.
Nhiều nhạc phẩm viết về người lính nhưng không phải ca ngợi họ mà qua đó nói
lên tâm tư của con người trước cuộc chiến, thân phận con người trong chiến tranh.
Hoặc do đề tài thời thượng của người lính, nên có nhạc sĩ viết về lính vô tình
phục vụ cho chính sách dân vận của chế độ. Hoặc viết ra do mối ân tình riêng
sâu đậm với một con người vừa khuất, mà người ấy là nhân vật có vai vế
trong quân lực Việt Nam Cộng Hòa. Thậm chí, cả nhạc sĩ phản chiến hàng đầu là
Trịnh Công Sơn cũng có bài hát về lính: Cho một người vừa nằm xuống viết
về một người bạn của nhạc sĩ là đại tá không quân Việt Nam Cộng Hòa Lưu Kim Cương tử trận trong trận Mậu
Thân đợt 2.
Nhạc về lính lại có 2 dạng: một
là kích động nhạc, hai là tình ca. Kích động nhạc thường viết
theo thể điệu rock và twist - một biến thể của rock có giai điệu
mạnh, giậm giựt, “giật gân", sôi động, khi biểu diễn ca sĩ kết hợp
hát với “nhảy twist”. Các nhạc sĩ viết về lính theo loại nhạc nầy
có: Anh Thy, Hùng Cường…: Anh là lính đa tình, Hờn
anh giận em, Lính mà em, Đám cưới nhà binh, Thiên
thần Mũ đỏ, Người yêu lý tưởng… Đặc biệt với tựa là Lính
mà em có đến 2 bài hát khác nhau của Anh Thy và Y
Vân. Lính mà em gốc là của nhạc sĩ Y Vân,
phổ thơ Lý Thuỵ Ý, viết theo điệu slow rock, rồi năm 1968 Anh Thy đặt
lời khác theo điệu chachacha kích động cho binh chủng hải quân Việt Nam Cộng
Hòa.
Loại nhạc lính thứ hai là tình ca về
lính, được viết trên những giai điệu, đơn giản, chậm buồn, đều đều, mang
âm hưởng dân ca, nhẹ nhàng của boléro, rumba, ballade…, phổ biến nhất là
bolero được hát bằng giọng thứ quãng âm trung hoặc trầm chậm. Nói rõ
hơn đó chính là nhạc vàng viết về đề tài người lính Việt Nam Cộng Hòa. Có rất
nhiều nhạc sĩ với rất nhiều ca khúc thuộc loại nhạc nầy: Phạm Đình Chương
với Lá thư người chiến sĩ, Anh đi chiến dịch…; Phạm Thế Mỹ
với Những ngày xưa thân ái, Trăng tàn trên hè phố; Y Vân
với Bức thư trên lô cốt, Đi bên lính, Lính du xuân, Người
lính yêu em, Thăm lính; Trúc Phương với 24
giờ phép, Tình người chiến binh, Trên bốn vùng chiến thuật…; Lam
Phương với Bức tâm thư, Tình anh lính chiến, Chiều
hành quân, Rừng xưa, Chuyện buồn ngày xuân; Thanh
Sơn với Lính tâm sự, Ngày phép của lính, Tâm
sự hai giờ gác; Lê Dinh - Minh Kỳ với Mười
ba tuổi lính, Cánh thiệp đầu xuân; Trầm Tử
Thiêng với Quân trường vang tiếng gọi, Đêm di hành, Mưa
trên poncho; Diên An với Đừng gọi anh bằng chú; Châu
Kỳ - Hồ Đình Phương với Con đường xưa em đi; Lê Dinh
với Sau ngày hành quân, Phó Quốc Lân với Anh tôi …
Nổi bật hơn cả là Trần Thiện Thanh với
phân nửa trong 100 tình ca của ông là ca khúc về lính, trong đó nhiều bài viết
về các sĩ quan Việt Nam Cộng Hòa tử trận, được ký dưới nhiều bút hiệu
khác nhau: Trần Thiện Thanh, Trần Thiện Thanh Toàn, Trần Thiện Thanh Tâm, Thanh
Trân Trần Thị, Anh Chương, Nhật Trường… như: Tâm sự người lính trẻ, Bay
lên cao, Bắc Đẩu, Anh về với em (1964), Người
yêu của lính (1965), Tuyết trắng (1966), Tạ từ trong đêm (1966), Tình
thư của lính (1968), Chị Ba Hàng Xanh (1968): Rừng
lá thấp (1968), Anh không chết đâu em (1971), Người ở lại Charlie (1972), Chuyện
tình Mộng Thường (1972)
Đặc biệt, Anh Thy là nhạc sĩ chuyên viết
về chủ đề Hải quân Việt Nam Cộng Hòa với khoảng 20 ca khúc. Ngay cả tựa
đề bài hát cũng đã thể hiện rõ chủ đề rồi: Hải quân Việt Nam, Biển
tuyết, Hải đăng (viết chung với Đài Phương Trang), Hoa
biển, Một đêm hải hành (viết chung với Nguyễn Vũ), Tâm
tình người lính thuỷ… Trong đó, bài Hoa biển có một xuất
xứ rất lạ lùng khi có đến 3 đồng tác giả: đây là một bản nhạc chỉ có giai điệu,
chưa viết lời của Trần Thiện Thanh được Anh Thy dựa vào ý thơ của Vũ Thất viết
lời và xuất bản lần đầu vào năm 1965.
Phạm Duy cũng đóng góp vào nhiều ca khúc về
đề tài Không quân Việt Nam Cộng Hòa: Điệp khúc Trần Thế Vinh, Vùng
trời mang tên ta, Lên trời, Trong bão cát mưa rừng, Huyền sử ca một người mang tên Quốc … và một tình khúc về lính được phổ
biến rất rộng rãi: Kỷ vật cho em (thơ Linh Phương)…
Dòng nhạc tâm lý chiến được quảng bá rộng rãi
nhờ các phương tiện truyền thông của chế độ. Ngoài các đài truyền hình, phát
thanh Sài Gòn và khu vực như Huế, Cần Thơ, chính phủ còn lập ra các đài phát
thanh ở Trung ương: Quân đội, Tự do… Chính quyền Washington còn thông
qua USAID tài trợ ngân sách cho International Voluntary Service
- IVS, lập một loạt đài phát thanh chống Cộng: Mẹ Việt Nam, Gươm
thiêng ái quốc, Cờ Đỏ, Sao Đỏ, Đài Tiếng nói Việt
Nam "dỏm"… Các đài nầy có ban văn nghệ ưu tiên phát các
chương trình văn nghệ chống Cộng.
-----------
(Trích trong “9 THẬP KỶ CA KHÚC TÂN
NHẠC VIỆT NAM ”
- nghiên cứu, phê bình - Lê Thiên Minh Khoa,, xuất bản, 2018).
Mời thư giãn với nhạc phẩm NHỮNG NGÀY XƯA THÂN ÁI
của Phạm Thế Mỹ, qua tiếng hát Duy Khánh:
*.
LÊ THIÊN MINH KHOA
Địa chỉ: 117, Cách Mạng Tháng 8, phường Long Hương,
thành phố Bà Rịa, tỉnh Bà Rịa - Vũng
Tàu.
Email:
lethienminhkhoabr@gmail.com
Điện thoại: 0908.274.494
…………………………………………………………………………
- Cập nhật theo nguyên bản tác giả gửi qua email ngày 08.08.2018.
- Bài viết không thể hiện quan điểm của trang Đặng Xuân
Xuyến.
- Vui lòng ghi rõ
nguồn dangxuanxuyen.blogspot.com khi trích đăng lại.
.
0 comments:
Đăng nhận xét