THƠ VỀ HÀ NỘI
Nhà thơ Du Tử Lê:
Trước
cũng như sau hai điểm mốc lịch sử quan trọng 1954 và 1975, văn chương (luôn âm
nhạc) của chúng ta chỉ thấy một Hà Nội mỹ miều. Một Hà Nội thơ mộng, lãng mạn,
với những rung động gần như “đồng phục”. Một game - màu - vô thức? Hay một game
- màu - mặc cảm? Phải chăng số Văn nghệ sĩ đó của chúng ta không ai cho Hà Nội
một cái nhìn khác, dù ở mức độ tài hoa nào cũng không dám tách khỏi bầy đàn?
Nhiều
ngày qua, từ Hà Nội, nhà thơ Nguyễn Khôi đã gửi cho tôi gần 10 bài thơ - Trong
số đó, không ít bài viết về Hà Nội, theo cách nhìn riêng của ông.
Những
bài thơ viết về Hà Nội của họ Nguyễn cho chúng ta một Hà Nội khác, Một Hà Nội
không thể hiện thực hơn!
Những
câu thơ mang tính đời thường, nghiêng về phía dung tục của nghìn năm Thăng
Long, hôm nay. Nhưng không vì thế mà tấm lòng yêu Hà Nội, nơi họ Nguyễn kém
phần Thiết tha.Mà, theo tôi, trái lại.
RA PHỐ CỔ MÃ MÂY XƠI CƠM HIỆU
Hội họp … lôi nhau ra cơm hiệu
Xem Người Hà Nội có sang không ?
…..
Chen lối Mã Mây đi ăn “hiệu”
Nhà hàng Phố Cổ: món Nhà Quê
Cơm niêu, đậu rán, cá kho tộ
Canh cua, cà pháo … “đét xe” chè.
Nhậu nhẹt đông vui quá “Việc làng”
Chỗ ngồi “ngôi / thứ” đủ hèn / sang
Tiểu thư, các Mợ xơi “cơm Tám”
Sinh viên, viên chức “ghế” bình dân…
Kinh tế thị trường “phân hóa” mạnh
Xem ăn, trông uống biết “thành phần”
Mấy tay “chụp giựt” - “Dzô” hò hét
Xả láng trên “đầy tớ nhân dân”…
Ngắm nghía “nếp ăn” mà tủi phận
“Nhà Văn” cái chắc “túi”
nhẹ tong
Thôi thì “trà đá” thay Bia rượu
Rau muống, tương Bần “nhắm” cho xong.
HÀ NỘI NGÀY 30 TẾT
30 Tết lượn một vòng Phố Cổ
Cờ dăng rực đỏ đào Nhật Tân
Hàng ế …Người chơi, xoay nấu
cỗ
Nhà nhà lại tự gói bánh Chưng?
Phố xá xông xênh, đường thưa
vắng
Dân quê tứ xứ đã về quê
Năm nay “thất nghiệp” về quê sớm
Cho Thủ Đô thông thoáng vỉa hè
…
Mộng nhất hồ Gươm sương mờ ảo
Vài cội Lộc Vừng hé nụ xuân
Mấy mợ Sài Gòn ra thưởng rét
Khăn len, áo dạ, tóc buông
trần …
Mấy tay Doanh nghiệp vừa qua “lỗ”
Hội nhau giải hạn món “Lộc tồn”
Định sang Chùa Dận (1) vào
Chiếu Bạc
Lại sợ Công An “chộp” mất Xuân …
Vài Thi sĩ bụi ngông Thi pháp
Ra hè Văn Miếu thả hồn
Rơm
Chữ Nho nguệch ngoạc bôi “Thư pháp”
Lừa chị quê ra bị hớp hồn …
Chợ hoa cây cảnh xôm … đã vãn
Vui bác Hưu ra mót về chơi
Quất ế, Đào thừa vào xe
rác
Phố sạch, đường Quang… (xe)
phóng nhẹ người.
————
( 1) Chùa Dận, bên Từ Sơn là Ổ đánh bạc bị Công
An triệt phá .
PHỐ PHÁI
(Hà Nội còn chăng vài “Phố Phái”
Mấy ngôi nhà Phố cũ Song xưa)
-
Lâu lắm mới lên thăm “Phố Phái”
(1)
Những mái nhà xô lệch gối đầu
nhau
Ra Quán Thánh … qua Đồng Xuân
rẽ trái
Sang Long Biên … quành nẻo Đầu
Cầu…
Xích lô mới chở “bà Đầm”
du lịch
Gái Ngọc Hà quẩy nhẹ “gánh
hàng hoa”
Quán vỉa hè lũ trai ngồi tán
róc
Một cô nàng áo đỏ phóng xe
qua…
Càng “đổi mới” càng teo dần “Phố Phái”
Những Cao Tầng dỡ mái chui lên
Thăm “Phố Phái” vào Bảo tàng Hà
Nội
Quên những gì tưởng không thể
nào quên .
—————
(1) “Phố Phái:: trong Tuỳ bút Nguyễn Tuân đã
đặt cho tranh vẽ Phố Cổ Hà Nội của Họa sĩ Bùi Xuân Phái.
Mời nhấp chuột đọc thêm:
- Các bài viết của
(về) tác giả Nguyễn Khôi0
- Các bài viết của
(về) tác giả Nguyễn Bàng0
- Các bài viết của
(về) tác giả Dương Ninh Ninh0
Mời
nghe Phạm Giang/Người Kể Chuyện đọc
truyện ngắn PHÙ DU của Đặng Xuân Xuyến:
NGUYỄN KHÔI
(nguyên Cán bộ Văn
phòng Quốc hội, Nhà văn Hà Nội.)
Địa chỉ: P12A05 nhà 17T, Hoàng Đạo Thúy, Hà Nội.
Email: khoidinhbang@gmail.com
Điện thoại: 097.955.62.05
............................................................................................................
-
Cập nhật theo nguyên bản tác giả gửi qua email ngày 12.03.2026.
- Ảnh dùng minh
họa cho bài viết được sưu tầm từ nguồn: internet.
-
Bài viết không thể hiện quan điểm của trang Đặng Xuân Xuyến.
- Vui lòng ghi rõ nguồn dangxuanxuyen.blogspot.com khi trích đăng lại.
.jpg)


0 comments:
Đăng nhận xét