HOA KỲ VỚI IRAN:
TÍNH CÁCH QUAN TRỌNG
CỦA EO BIỂN HORMUZ.
Tuần lễ đầu tháng Tư, 2025, cả thế giới nín thở chờ một cuộc không
kích và tấn công trên bộ kinh hoàng xảy ra trên đất Iran. Tổng Thống Donald
Trump đã tuyên bố là đến 12 giờ đêm ngày 7/4/2026, nếu Iran không mở eo biển
Hormuz thì ông sẽ san phẳng nước này. Thứ Tư tuần trước, Tổng Thống còn nói
những điều mạnh mẽ hơn: “Chúng ta sẽ đập họ tối đa trong vòng hai tới ba tuần
nữa. Chúng ta sẽ mang họ trở lại thời đồ đá, nơi mà họ xứng đáng.” Lời đe dọa
dữ dội này làm cả thế giới kinh hoàng, vì mới trước đó vài ngày, Tổng Thống
Trump cho rằng nước Anh và các nước Âu Châu khác cần dầu hỏa từ eo biển này,
thì “phải đến mà lấy!”
May mắn thay, tình hình căng thẳng bất ngờ dịu lại. Chỉ hai tiếng
đồng hồ trước khi Tổng Thống Trump cho thực hiện việc tấn công Iran, thì ông
thông báo đã đồng ý với việc ngừng bắn tạm thời với Iran. Ông viết trên Truth
Social: “Tôi đồng ý tạm ngưng không kích và tấn công Iran trong vòng hai tuần,
vì Hoa Kỳ đã đạt được những mục tiêu về quân sự.” Với sự can thiệp của nước
trung gian Pakistan. Tổng Thống cho biết là ông đã đồng ý là “nước Islamic Cộng
Hòa Iran đã đồng ý mở eo biển một cách an toàn, ngay lập tức và hoàn tất”.
Về phía Iran, Ngoại Trưởng Seyed Abbas Araghchi cũng xác nhận là Iran sẽ ngưng
các cuộc tấn công bằng drone và hỏa tiễn về phía các cơ sở quân sự của Hoa Kỳ
tại Trung Đông và sẽ cho các tàu hàng quốc tế được tự do thông thương qua eo
biển này.
Khi sự việc căng thẳng
này kết thúc, có ba điều cần ghi nhận:
1) Chỉ vài tiếng đồng hồ trước khi đến hạn mà Hoa Kỳ tấn công
Iran, thì Hội Đồng Bảo An Liên Hiệp Quốc đã cho bỏ phiếu yêu cầu phải mở eo
biển Hormuz. Kết quả: 11 phiếu thuận, hai phiếu trắng, và hai phiếu của Trung
Cộng và Nga sô thì chống lại việc mở eo biển này. Giới phân tích chính trị suy
đoán là hai quốc gia khổng lồ này muốn cho eo biển tiếp tục bị đóng, với mục
đích muốn đưa Hoa Kỳ vào bẫy: nếu Mỹ tấn công các cơ sở dân sự và cầu đường của
quốc gia khác thì sẽ bị tố cáo là gây tội ác chiến tranh như lời Tổng Thư Ký
Liên Hiệp Quốc phát biểu. Theo Hiệp Ước Geneva Convention, Liên Hiệp Quốc cấm
không được tấn công và tiêu hủy những mục tiêu dân sự của bất cứ quốc gia nào.
Kẻ nào gây ra việc đó sẽ bị Tòa Án Hình Sự Quốc Tế lên án là Tội Phạm Chiến
Tranh (War Crime)
2) Israel, kẻ đã xúi giục Hoa Kỳ tấn công Iran vì lợi ích riêng
của Israel, cũng đồng tình chấp nhận đề nghị ngừng bắn. Có lẽ Israel thấy là
nếu không đồng ý với việc ngưng bắn này, thì Israel, một lần nữa, sẽ gánh thêm
tội ác chống Nhân Loại. (Netanyahu đã bị Tòa Án Hình Sự Quốc Tế lên án là Tội
Phạm Chiến Tranh khi muốn tiêu diệt dân Palestine và muốn chiếm giải đất nhỏ
hẹp của Palestine.)
Theo dõi phản ứng căng thẳng của Tổng Thống Donald Trump trước sự
việc Iran đóng cửa eo biển Hormuz, nhiều người tự hỏi: “Địa lý chiến lược của Eo Biển Hormuz quan trọng như thế nào với quốc
tế? Kinh tế thế giới sẽ bị ảnh hưởng ra sao nếu eo biển này bị đóng? Tại sao
các quốc gia có tàu hàng không tìm lối khác, mà cứ phải lệ thuộc vào nơi này
đến nỗi gây ra một cuộc khủng hoảng trên toàn thế giới như thế?”
Vì thế, bài viết này mong tường trình sự tình hình địa lý-chính
trị của eo biển Hormuz từ ngày hoạt động đến nay.
Có nhiều cách giải thích chữ “Hormuz”. Theo ngôn ngữ của Persian,
thì “Hormuz” đến từ tên của Thần Zoroastrian là “Hormoz”. Cũng theo ngôn ngữ
Persian, chữ “Hurmogh” có nghĩa là “điểm hẹn.” Lại có một giải thích khác,
Hormuz được đặt tên theo bà Mẹ của vua Shapur II của Persia là “Ifra Hormizd,” Vị
Vua này trị vị Persia giữa 309 và 379 sau Chúa Giáng Sinh. Nhưng cũng còn môt
giải thích khác, chữ Hormos, theo tiếng Greek, có nghĩa là “vịnh biển.”
Trước hết, nói về hình thể địa lý của eo biển Hormuz. Gọi là eo
biển vì đây không phải là đại dương, không phải là biển cả, mà chỉ là một ngõ
cụt của biển Persian, “miệng” vào là biển Arabian Sea, “cổ họng” hay điểm cuối
là Iraq, phía Nam là Oman và United Arab, bên trái là Saudi Arabia, bên phải là
Iran. Eo biển Hormuz dài 104 miles, bề ngang thay đổi từ 24 đến 60 miles. Thực
tế, đây là đường giao thương “một đầu,” nhưng rất quan trọng cho việc thương
mại, vì hàng hóa muốn đến Iraq, Saudi Arabia, và các quốc gia Trung Đông khác,
phải đi vào eo biển này để tránh đi vòng xa hàng vạn dặm. Có thể nói Hormuz là
đầu cầu trung chuyển hàng hóa tấp nập, đặc biệt là dầu thô từ nhiều nơi trên
thế giới đến các nước Trung Đông và ngược lại. (Israel cách xa Iran Israel
1,100 miles = 1,800 cây số).
Lịch sử của khu vực này cho thấy từ thế kỷ 10 đến thế kỷ 17, triều
đại vua Ormus (Iran) trị vì nơi này. Bồ Đào Nha đã bắt đầu hiện diện tại đây
vào khoảng thế kỷ 16 đến thế kỷ 18. Với sự thỏa thuận ngầm giữa Bồ Đào Nha và
vua Ormus, eo biển Hormuz được chia ra làm hai phần, những tàu thuyền đi sâu
vào trong đất liền sử dụng một bên giòng nước biển, và những chiếc tàu đi từ
đất liền muốn ra khỏi khu vực phải đi ở phía bên kia. Điều cần lưu ý là theo
luật hàng hải quốc tế, thì vùng biển cách đất liền 12 cây số thuộc về quốc gia
có bờ biển đó, nhưng Iran lại muốn rộng tới 22 cây số. Năm 1959, Iran ra lệnh
là vùng biển cách đất liền của Iran là 22 cây số, coi như Iran thống lĩnh luôn
vùng eo biển này. Dĩ nhiên, nhiều quốc gia, trong đó có Mỹ, không chấp nhận con
số 22 cây số này, nhưng thực tế, không có một quyền lực nào có thể buộc Iran
phải bỏ quy định đó. Năm 1971, Iran dùng võ lực chiếm luôn mấy đảo ngoài khơi:
The Greater and Lesser Tunbs islands, phía Tây của Hormuz,
bất chấp giới Á Rập phản đối. Năm 1972, Oman, quốc gia đối diện với Iran cũng
khẳng định chủ quyền trên 22 cây số tính từ bờ biển ra ngoài biển. Như vậy, coi
như hai quốc gia Iran và Oman chiếm hết eo biển này. Năm 1982, Eo biển Hormuz
bị đóng hoàn toàn bởi cả Iran và Oman. Năm 1989, Oman ký bản tuyên ngôn của
Hoàng Gia, tuyên bố: “Chỉ những thương thuyền buôn bán lành mạnh thì được đi
qua eo biển này không phải xin phép, còn những tàu chiến, hay chở thuốc nổ, hóa
học… thì phải xin phép, có thể được phép, và cũng có thể không.” Cũng thế, năm
1993, Iran thông báo luật mới về sự sử dụng eo biển này: “Tất cả các tàu chiến,
tiềm thủy đỉnh, tàu chở vũ khí nguyên tử đều phải xin phép trước khi đi vào eo
biển này”. Mặc dù Hoa Kỳ chống lại nhưng không lay động được luật mới của Iran
cũng như của Oman.
Về lượng dầu hỏa đi qua
eo biển Hormuz:
Từ 2023 đến 2025, 20% số lượng hơi đốt của thế giới và 25% dầu thô
thương mại băng qua eo biển này. Theo báo cáo của Cơ Quan Thông Tin về Năng
Lượng của Hoa Kỳ, thì trong năm 2011, trung bình một ngày có 14 tàu chở
dầu (tankers) đi qua vùng biển Persian này, chuyên chở 17 triệu thùng dầu thô.
Trong số đó, 85% số lượng dầu thô này đến thị trường Á Châu gồm Nhật Bản, Ấn
Độ, Nam Hàn và Trung Cộng. Năm 2018, trung bình một ngày có 21 triệu thùng dùng
thô băng qua eo biển này, trị giá 1 tỷ 200 triệu đôla. Trường hợp eo biển này
bị đóng thì sẽ gây khủng hoảng năng lượng cho các nước lớn của Á Châu như Ấn Độ
và Trung Cộng.
Eo biển Hormuz cũng là nơi đa số những sản phẩm về phân bón được
nhập cảng và xuất cảng. Các nước Islam như Iran, Qatar, Saudi Arabia, và Oman
là một trong các nước sản xuất và xuất cảng lớn nhất thế giới về phân bón
Nitrogen, bao gồm cả Urea và Ammonia. Trong năm 2020, khu vực eo biển này đã
cho qua 30-35% lượng xuất cảng Urea của thế giới và 20-30% ammonia xuất cảng.
Các sự kiện liên quan đến
eo biển Hormuz:
Từ nhiều thập niên, đã có các sự đụng chạm căng thẳng giữa Iran và
một số quốc gia Á Rập, tuy nhiên các căng thẳng lớn đến từ Hoa Kỳ, mặc dầu Hoa
Kỳ không có nhiều quyền lợi trực tiếp ở đây bằng các nước khác.Hoa Kỳ chỉ bị
ảnh hưởng khi giá dầu thô chuyên chở qua eo biển này tăng cao làm thị trường
quốc tế rung chuyển.
1- Operation Praying Mantis
“Operation Praying Mantis” là sự đụng chạm giữa Hoa Kỳ và Iran vào
ngày 18/4/1988, để trả đũa cho việc Iran gài mìn trên khu vực biển quốc tế
trong trận chiến Iran-Iraq, làm hư hại môt tàu chiến Mỹ. Hải Quân Hoa Kỳ cho
một số tầu tấn công và phi cơ chiến đấu cất cánh từ USS Enterprise, và từ hộ
tống hạm USS Truxtun bắn cảnh cáo Iran. Cuộc chiến này nhanh chóng bị dập tắt
khi Iran rút bãi mìn ra khỏi hải phận quốc tế.
2- Vụ đụng độ với tàu Maersk Tigris
Ngày 28/4/2015, tàu hàng mang phù hiệu Marshall Islands, bị
tàu tuần duyên Iran buộc phải đi vào vùng biển do Iran quản trị. Tàu Maersk
Tigris không chịu, bị Iran bắn. Hải quân Mỹ cho chiến hạm USS Farragut tiến
đến, nghinh chiến. Iran rút lui, nhưng buộc Maersk phải nộp phạt tới
$3,600,000.00.
3- Các vụ đụng độ khác
Năm 2021, Iran tịch thu tàu mang quốc tịch Nam Hàn. Năm 2014, Iran
tịch thu tàu mang quốc tịch Portugal. Cả hai vụ trên, đều được giải tỏa với sự
can thiệp của Mỹ.
4- Các cuộc đụng độ với Mỹ
Xảy ra vài lần từ năm 2008, tuy nhiên, sau khi hải quân Mỹ đem tàu
chiến vào vùng vịnh, thì Iran lập tức rút lui. Năm 2019, Tình báo Mỹ khám phá
thấy Iran sở hữu 5.000 quả mìn hải quân và có thể rải xuống biển bằng xuồng máy
nhỏ chạy rất nhanh. Washington liền can thiệp và vụ rải mìn này bị đình hoãn,
nhưng không rõ toàn bộ số mìn đó có được vớt hết lên không. Cho đến tháng Hai
năm 2026, quan hệ giữa Hoa Kỳ và Iran lại trở nên căng thẳng hơn bao giờ hết
với những tuyên bố nảy lửa của Tổng Thống Donald Trump, khi Iran đóng cửa vùng
vịnh, thì giá xăng dầu lên cao rất nhanh. Như đã viết ở trên cùng, hiện nay,
tình hình căng thẳng đã được dàn xếp ổn thỏa, cho dù còn vướng “hai tuần đình
chiến!” và một số điều kiện khó được thông qua bởi cả hai bên. Tuy nhiên, dù
sao thì vụ việc căng thẳng tại eo biển này cũng tạm lắng xuống, chờ phái đoàn
Mỹ đi gặp gỡ phái đoàn Iran qua sự trung gian của Pakistan.
Hy vọng bình an đến cho mọi nơi.
- Các bài viết của
(về) tác giả Chu Tất Tiến0
- Các bài viết của
(về) tác giả Đỗ Trường0
- Các bài viết của
(về) tác giả Dương Thu Hương0
- Các bài viết của
(về) tác giả Đoàn Thị Lam Luyến0
- Các bài viết của
(về) tác giả Nguyễn Quang Lập0
- Các bài viết của
(về) tác giả Sương Nguyệt Minh0
- Các bài viết của
(về) tác giả Thái Hạo0
- Truyện ngắn Đặng
Xuân Xuyếnl
- Thơ độc vận Đặng
Xuân Xuyếnl
- Thơ lục bát Đặng
Xuân Xuyếnl
.
Mời nghe Phạm Giang / Người Kể Chuyện đọc
truyện ngắn PHÙ DU của Đặng Xuân Xuyến:
CHU TẤT TIẾN (sinh năm 1945 tại Hà Nội)
Định cư tại: Quận Cam, California, Hoa Kỳ.
Email: vietnguyen2016@aol.com.
.............................................................................................................
- Cập nhật theo nguyên bản từ email tác giả gửi ngày 10 tháng
5-2026.
- Ảnh dùng minh họa cho bài viết được sưu tầm từ nguồn: internet.
- Bài viết không thể hiện quan điểm của trang Đặng Xuân Xuyến.
- Vui lòng ghi rõ nguồn dangxuanxuyen.blogspot.com khi trích đăng lại.



0 comments:
Đăng nhận xét