‘NHÀ BÀ NỮ’ CỦA TRẤN THÀNH
ĐỈNH CAO CỦA NHẢM
*
Nếu lấy ‘Nhà bà Nữ’ làm bài tốt
nghiệp bất cứ trường điện ảnh nào trên thế giới, tôi tin các giáo viên sẽ không
cho quá 5 điểm trên 10. Thực ra nó xứng đáng rớt, nhưng giáo viên thương tình
nên cho sinh viên tốt nghiệp cho rồi, nhìn mặt đứa sinh viên “thông minh” ở lại
trường ngày nào mệt mắt ngày đó. ‘Nhà bà Nữ’ “không phải” là phim điện ảnh. Khi
nói nó là kịch thì lại một vở kịch mà ai muốn làm dở hơn cũng khó.
Diễn xuất:
Trấn Thành (vai Luận): Hầu như không diễn
gì, chỉ có phân cảnh bị vợ chửi rồi bỏ đi là ăn tiền. Nhưng trong bộ phim này,
Trấn Thành từ đầu đã nhường vai chính rồi nên không cần nói nhiều (6/10 điểm).
Uyển Ân (Nhi): Nhân vật chính diễn sượng
như sầu riêng đầu mùa, có lẽ nhờ gương mặt cũng xinh và có background là em gái
Trấn Thành nên bà con khen. Tất cả những đoạn cãi nhau với John (Song Luân) đều
vô hồn và vô duyên (6/10 điểm).
Song Luân (John): Không ấn tượng gì ngoài đẹp
trai (5/10 điểm).
Bà Nữ (Lê Giang): Quá kịch, không thể đóng
phim (5/10 điểm nhờ công… chửi thề).
Như (Khả Như): Con gái cái nết giống mẹ
(5/10 điểm cũng nhờ công… chửi thề).
Ngọc Giàu, Việt Anh: Vai diễn bổ trợ phần
hài, diễn xuất không có gì đặc biệt, thậm chí làm mất đi hình ảnh đẹp của hai
nghệ sĩ kỳ cựu trên sân khấu (6/10 điểm tròn vai và có duyên).
Công Ninh: Chẳng hiểu sao lại tham gia một
bộ phim như vầy? Gương mặt khắc khổ của Công Ninh không hề thích hợp với vai diễn
một ông nhà giàu, trời ạ (5/10 điểm tròn vai).
Nhìn chung về mặt diễn xuất, tôi thấy chẳng
ai xứng đáng đạt con số 7. Hên không có ai diễn tệ. Ờ, mà cũng có mấy người diễn
trong vòng mấy phút đâu? Chưa kịp tệ đã hết phim rồi!
Đạt doanh thu cao nhưng ‘Nhà bà Nữ’ của Trấn
Thành là một sản phẩm văn hóa rất kém chất lượng với đầy những tiếng chửi thề
thô tục
Kịch bản:
Nhiều anh chị đi xem về khen kịch bản hay,
nào là đầy ý nghĩa, nhân văn nhân ái gì đó. Cảm nhận của mọi người thì tôi tôn
trọng, nhưng đây là bộ phim Việt có kịch bản stupid nhất tôi từng xem. Vừa xem
mà cứ wonder đứa nào viết kịch bản sao “siêu” quá vậy!
Nhân vật được lấy làm tên phim lại tập
trung tất cả những gì phi lý nhất mà một con người bình thường không thể nghĩ
ra: Bà Nữ độc tài hét ra lửa, tôi cứ tưởng phải giàu cỡ chị Thảo Vietjet hoặc nổi
tiếng như nữ hoàng Anh, ai ngờ lại là bà bán bánh canh đầu hẻm. Bà Nữ nói tiếng
thứ nhất tiếng thứ hai đã chửi thề, vậy mà biết dạy con gái phải xếp xì-líp cho
ngay ngắn, cái xì-líp mà có linh hồn cũng phải xá đứa biên kịch vài xá!
Nhân vật chính mới vui nè: Nhi là một người
con ngoan trong tâm thế không phục mẹ, cam chịu từ nhỏ cho đến khi lên đại học.
Đùng một phát, vì yêu mà bỗng nhiên biết nói dối, bày mưu với anh rể để ngày nào
cũng bỏ học đi chơi với người yêu rồi có bầu. Yêu thắm thiết kiểu gì không biết,
ra ở riêng với John thì cãi nhau chóng vánh, tiếp tục bỏ đi dẫn đến tai nạn hư
thai. Còn trẻ mà vì yêu bỏ mẹ và gia đình, rồi mấy tháng sau chỉ vì cãi lộn mà
bỏ luôn cả người yêu… Con gái hư kiểu đó, thằng nào va phải, vô phúc thằng đó!
Còn Luận nè: Bị vợ và mẹ vợ ăn hiếp, suốt
ngày tìm đến rượu để giải sầu… rồi ngủ. Tôi chưa thấy một thằng đàn ông nào như
vậy cả. Thà không có nhậu, chứ đàn ông sau khi đi nhậu về, con vợ nào mà “mày mày
tao tao” như kiểu vợ của Luận trong phim là thằng chồng nó đập vỡ mặt, hết nhan
sắc để bán hàng online nhé!
Việc quá ôm đồm nhiều nội dung vào một bộ
phim thời lượng 100 phút khiến khán giả vô cùng ức chế. Khúc này giải quyết chưa
xong, khúc kia đã đến. Bộ phim đã sai ngay từ lúc đặt tên, lý ra phải đặt tên là
“Lật mặt” thay cho “Nhà bà Nữ”. Xem cứ 15-20 phút là nhân vật chính đổi ngoắt
180 độ.
Đạo diễn:
Điều làm tôi bực nhất là đạo diễn xen vào
mạch phim quá nhiều lời dẫn của nhân vật Nhi, nó phá nát một bộ phim điện ảnh. Điện
ảnh quan trọng ngôn ngữ diễn xuất thay cho lời nói, trong ‘Nhà bà Nữ’, đạo diễn
làm ngược lại. Nói thẳng ra, Trấn Thành không biết đạo diễn phim. Xem phim mà cảm
giác như đang nghe một cô giáo tiểu học ngồi rao giảng chuyện đời. Mấy cái câu
giáo lý sến sẩm được bọn vớ vẩn ca tụng thực ra toàn lấy trong sách self-help.
Còn sạn thì thôi vô biên, nhưng kể cái phần
tôi nhớ nhất, lúc mà Nhi bị phát hiện có bầu. Bị bà Nữ tát một phát như trời giáng,
úi dùi ui, Nhi khóc như cha chết mẹ chết mà gương mặt vẫn trắng trẻo, mịn màng,
da láng o. Ít nhất phải biết sau khi ăn tát, nếu răng không mẻ thì má phải sưng
chứ? Coi khúc này, tôi ngồi cười, đứa bạn kế bên cứ hỏi người ta bị oánh mà sao
tôi cười. Tôi trả lời tại đứa đạo diễn ngu hết phần thiên hạ chứ sao!?
Giống như tất cả những bộ phim Việt khác,
phần kết phim luôn luôn chán nhất. Cảm giác như đạo diễn chỉ muốn làm cho xong
phim. Tại sao đạo diễn không thể nghĩ ra cái gì hay ho để khán giả ra về phải
suy tư như phim nước ngoài nhỉ? Cái đó là công việc của họ mà?
Chửi thề!
Tôi không phải là người cực đoan, tôi không
đạo đức đến mức phán xét người khác qua tiếng chửi thề. Ngoài đời như vậy,
trong phim ảnh, tôi càng suy nghĩ nhiều về ý đồ đạo diễn. Nói vậy có nghĩa là tôi
không quan tâm đến chuyện những tiếng chửi thề trong phim ‘Nhà bà Nữ’ ít hay
nhiều, quan trọng là thứ ngôn ngữ đó có giúp bộ phim hay hơn? Câu trả lời rất rõ
ràng: KHÔNG!
Biên kịch và đạo diễn không biết làm gì khác
ngoài việc lạm dụng tiếng chửi thề để thể hiện sự bất ổn trong một gia đình Việt.
Đó là thứ ngôn ngữ dễ dàng nhất, lười biếng nhất! Một biên kịch và một đạo diễn
lười suy nghĩ có xứng để khán giả tiếp tục bỏ tiền ra mua vé xem ‘Nhà bà Nữ’ và
những bộ phim sau này?
Kết:
Xin thừa nhận rằng tôi có một thành kiến lâu
bền về phim Việt Nam. Tôi thường mặc định trong đầu rằng Việt Nam làm phim dở,
dẫu biết như vậy thật không công bằng cho các nhà làm phim và có phần qui chụp.
Nhưng tôi là người công bằng, sau khi xem ‘Thanh Sói’, dẫu không thích nhiều
chi tiết, tôi kêu gọi bạn bè đi ủng hộ vì tôi hiểu ekip Ngô Thanh Vân thực sự
nghiêm túc với bộ phim của họ. Còn sau khi xem ‘Nhà bà Nữ’, tôi thấy mình như một
thằng ngốc. Ekip Trấn Thành làm bộ phim cẩu thả để chiếu Tết kiếm tiền thế mà tôi
cũng ráng đi xem. Xem mà thương người Việt và thương chính bản thân mình. Tết,
thú vui ít đến nỗi phải đi trải nghiệm những phế phẩm văn hoá như vầy. Tôi hứa
từ nay không xem phim nào của Trấn Thành!
Tôi cảm giác rất thất vọng đối với những
nghệ sĩ mà tôi tôn trọng như Ngọc Giàu, Việt Anh, Công Ninh, vì họ không cần xuất
hiện trong bộ phim này. Tôi cảm thấy chán nản với Trấn Thành, tôi nghĩ đẳng cấp
của anh phải cao hơn, phải làm một cái gì đó mang tính tôn trọng khán giả hơn.
Tôi nghĩ anh ấy đang lợi dụng kết hợp những sự nổi tiếng để kiếm tiền. Theo qui
luật, nếu không trân trọng, danh tiếng đến rồi sẽ đi trong vội vã…
_____________
Nói thêm về Trấn Thành
Đối với Trấn Thành, tôi nghĩ đây là “ca lạ”
mà cả chục năm mới xuất hiện một nhân vật đặc biệt như vậy trong làng giải trí.
Cái gì Trấn Thành cũng làm, anh làm tốt và đạt thành công đáng ganh tị.
Tôi còn nhớ cái ngày Trấn Thành đi thi Người
dẫn chương trình Truyền hình nhiều năm trước, giám khảo đưa câu hỏi đại loại giữa
một người già và một phụ nữ cần sự giúp đỡ thì bạn giúp ai? Trấn Thành khiến tôi
hơi bất ngờ: “Em không giúp ai cả, vì chân em bị cụt thì làm sao em giúp được”.
Cách trả lời bỡn cợt của Trấn Thành lúc đó khiến tôi mơ hồ về “một phản xạ văn
hoá lùn” và thật không thể ngờ được thành công của anh sau này.
Quả thật cho đến giờ, nhiều người vẫn mỉa
mai về nhận thức văn hoá của Trấn Thành. Có điều, Trấn Thành lại đại diện thiết
thực nhất cho những cái xấu tốt của văn hoá Việt, nhờ đó mà anh đi xa. Nhìn cách
Trấn Thành đưa những khiếm khuyết cơ thể người khác làm trò đùa trên sân khấu sẽ
thấy được cái xã hội vẫn xem nhẹ chuyện đó, hoặc nhìn những lời ra tiếng vào từ
phim của Trấn Thành sẽ thấy được một xã hội đầy bất an và không có điểm tựa.
Nếu diện mạo có thể ảnh hưởng đến sự nghiệp
theo hướng tâm linh, Trấn Thành là trường hợp tiêu biểu. Nếu hôn nhân có thể cộng
hưởng tích cực cho sự nổi tiếng, nhiều năm qua, không ai làm tốt hơn Trấn Thành.
Đôi khi Trấn Thành thể hiện sự lộng ngôn của
người nổi tiếng, như vậy âu cũng bình thường. Thật vô lý khi đòi hỏi một nghệ sĩ
phải có giá trị đạo đức như bậc chân tu trong khi trước mặt họ là muôn vàn hào
nhoáng được tạo ra từ chính khán giả, những người nuôi họ. Chiều lòng khán giả
là nhiệm vụ bất khả thi, dù bạn làm gì đi nữa cũng sẽ có người không vừa ý. Tôi
thông cảm với Trấn Thành khi đứng trước dư luận.
Không thể phủ nhận, Trấn Thành là một nghệ
sĩ chăm chỉ hoạt động và có thực tài. Tôi thích nhiều vở kịch có Trấn Thành trước
đây, đặc biệt là vở Tô Ánh Nguyệt của Trung tâm Thuý Nga, mặc dù anh bị phạt vì
chuyện này. Mặc khác, tôi không cảm được giọng hát của Trấn Thành, chất giọng “rất
kịch”, không phải xuất phát từ tình cảm của một ca sĩ. Dù Trấn Thành có khả năng
nhại giọng của nhiều ca sĩ khác, anh chưa bao giờ thể hiện được cái hồn của một
ca khúc.
Từ ngày Trấn Thành trở thành anh “MC quốc
dân”, ẩn sẵn trong tôi một cảm giác bội thực đối với Trấn Thành, do anh xuất hiện
nhiều quá. Ở đời, cái hay xuất hiện nhiều sẽ tự nhiên dở. Bây giờ nhìn Trấn Thành
diễn, tôi không còn cảm xúc như lúc xưa.
Mời nhấp chuột đọc thêm:
- Bạn đọc cảm nhận
về thơ của Đặng Xuân Xuyếnl
- Bạn đọc cảm nhận
về một số tác phẩm của Đặng Xuân Xuyếnl
- Đặng Xuân Xuyến
- Cảm nhận thơ văn 1l
- Đặng Xuân Xuyến
- Cảm nhận thơ văn 2l
Mời nghe Khề Khà Truyện đọc truyện ngắn
CHUYỆN CU TỐ LÀNG TÔI của Đặng Xuân Xuyến:
Nguyễn Đình Văn giới thiệu
Tác giả: Trung Kiên Nguồn: saigonnho
Ảnh minh họa sưu tầm từ nguồn:
internet
Bài viết là quan điểm riêng của các tác giả.
0 comments:
Đăng nhận xét