CHÙM THƠ THÁNG 4-2026 - Thơ Nguyễn Quang Thiều (Hà Tây)

Leave a Comment

CHÙM THƠ THÁNG 4-2026

 

Sông Đáy

 

Sông Đáy chảy vào đời tôi

Như mẹ tôi gánh nặng rẽ vào ngõ sau mỗi buổi chiều đi làm về vất vả

Tôi dụi mặt vào lưng áo người đẫm mồ hôi mát một mảnh sông đêm

Năm tháng sống xa quê tôi như người bước hụt

Cơn mơ vang tiếng cá quẫy tuột câu như một tiếng nấc

Âm thầm vỡ trong tôi, âm thầm vỡ cuối nguồn

Tỏa mát cơn đau tôi là tóc mẹ bến mòn đứng đợi

Một cây ngô cuối vụ khô gầy

Suốt đời buồn trong tiếng lá reo.

 

Những chiều xa quê tôi mong dòng sông dâng lên ngang trời cho tôi được thấy

Cho đôi mắt nhớ thương của tôi như hai hốc đất ven bờ, nơi những chú bống đến làm tổ được dàn dụa nước mưa sông.

 

Sông Đáy ơi! chiều nay tôi trở lại

Những cánh buồm cổ tích đã bay xa về một niềm tức tưởi

Em đã mang đôi môi màu dâu chín sang đò một ngày sông vắng nước

Tôi chỉ gặp những bẹ ngô trắng trên bãi

Tôi nhớ áo em tuột rơi trên bến kín một trăng xưa.

 

Sông Đáy ơi, sông Đáy ơi…chiều nay tôi trở lại

Mẹ tôi đã già như cát bên bờ

Ôi mùi cát khô, mùi tóc mẹ tôi

Tôi quì xuống vốc cát ấp vào mặt

Tôi khóc.

Cát từ mặt tôi chảy xuống dòng dòng.

----------

Sông Đáy, 1991

 

 

 

Ban Mai

 

Bóng tối đêm gần sáng như một con mèo nhung khổng lồ bước đi uyển chuyển

Cái đuôi mềm của nó chạm vào tôi làm tôi tỉnh giấc

Tôi cựa mình như búp non mở lá

Ý nghĩ mỉm cười trong vắt trước ban mai

 

Những xôn xao lùa qua hơi ẩm

Vọng về từ cánh đồng rộng lớn mờ sương

Tiếng bánh xe trâu lặng lẽ qua đêm

Chất đầy hương cỏ tươi lăn về nơi hừng sáng

 

Ơi… ơi…ơi, những con đường thân thuộc

Như những ngón tay người yêu lùa mãi vào chân tóc

Ai gọi đấy, ai đang cười khúc khích

Tôi lách mình qua khe cửa, ơi… ơi…

 

Người nông dân bế tôi lên và đặt vào thùng xe

Dưới vành nón của người cất lên trầm trầm giọng hát

Như tiếng lúa khô chảy vào trong cót

Như đất ấm trào lên trong lóe sáng lưỡi cày

 

Chiếc bánh xe trâu một nửa đã qua đêm

Một nửa thùng cỏ tươi còn trong bóng tối

Và sau tiếng huầy ơ như tiếng người chợt thức

Những ngọn ban mai mơn mởn rướn mình

----------

Tháng giêng, 1992

 

 

 

Tiếng cười

 

Khác với người say rượu

Cha thường dời nhà vào lúc nửa đêm

Đom đóm bay quanh cha

Như từng vòng dây thép nung đỏ

Quấn vào và đứt tung ra

 

Tiếng chó kia rộ lên từ xóm nhà ta đến đầu làng

Cuối tiếng chó là bến sông quê và con đò cô độc

Cha đã mang tuổi hai mươi lên đò không ngoảnh lại

Mẹ con đứng vùi chân trong cát

Nước mắt buồn bay ướt một triền sông

 

Bao năm sau cha trở về trắng tóc

Đêm đêm ngồi hút thuốc lào

Tiếng điếu rít lên muốn khoan thủng nỗi buồn

Khoan vào phận con buốt nhức

 

Cha ơi cha

Bốn anh em con không phải là đích cuối cùng của đời cha

Chỉ là bốn cột số trong nỗi buồn cha dằng dặc

Bởi thế cha lại mang tuổi bảy mươi của mình về bến cũ

Cha lại bước lên đò

Con đò chao đảo

Có phải chân cha già yếu

Hay con đò hoảng hốt run lên

 

Tiếng chó lại rộ lên từ đầu làng về ngõ nhà ta

Tóc cha trắng một tiếng cười ngửa mặt.

----------

Làng chùa, 07/1991

 

 

 

Cái đẹp

 

Trên con đường gồ ghề

Gió lạnh gào thét

Con bò cắm mặt bước

Kéo chiếc xe nặng nề

Người đàn ông chân đất

Cúi rạp đẩy xe

Và trên đống đá thùng xe

Người đàn bà ngồi im lặng

Chiếc khăn trùm đầu

Bọc một gương mặt đẹp

 

Gió lạnh lồng lộng bốn phía chân trời

Con bò nguyền rủa con đường quá dài

Người đàn ông nguyền rủa con bò đi quá chậm

Người đàn bà lặng lẽ quàng lại khăn

Che bớt gương mặt.

----------

Mùa đông 1991

 

 

 

Xô – nát hoàng hôn trên biển

 

Mặt trời đang lăn về cuối biển

Qua mỗi vòng lăn cơn khát người dịu đi

Ta từng bước về với biển

Cát nóng bỏng mải miết chảy qua cổ họng ta

Ta nuốt từng vốc sa mạc vào ngực

 

Những con sóng hoàng hôn xõa tóc trắng chạy về

Phút cuối cùng kêu lên đập ngực mình vào đá

Những con sóng triệu năm điên cuồng, mệt mỏi

Ta không sao cứu nổi

Cái chết những con sóng buồn ngay ở trước chân ta

 

Lăn nhanh, lăn nhanh

Hỡi mặt trời, cơn đau đớn của lửa

Những lá buồm lóe lên ánh sáng thủy thần

Ta nghe tiếng dây buộc chèo xiết rên tóe máu

Những tấm lưới bùng ra như đám cháy

Và bao cuộc chia ly của lũ cá dại khờ

 

Lăn nhanh, lăn nhanh

Chỉ còn một vòng nữa thôi

Ta nghe tiếng réo ù ù

Cơn đau đớn vĩ đại, nỗi khát khao vĩ đại của lửa

Chỉ còn một – Vòng nữa thôi

Mặt trời sẽ chạm vào biển

Đó là lúc lòng ta đau đớn nhất

Đó là lúc ta không sao chịu nổi

Lúc có một bài ca lưu lạc trở về

 

Bài ca của những con thuyền vỡ

Bài ca của những tấm lưới rách

Bài ca của những phận người rơi vào đáy biển

Rơi như một chiều đang buồn ngủ

Không đau khổ và không ân hận

 

Lăn nhanh, lăn nhanh

Chỉ còn nửa vòng nữa thôi

Hỡi mặt trời

Ta không sao chịu nổi

Lại một con sóng buồn vừa chết trước ta

Và đâu đó từ những chân trời nước

Từ những bãi tha ma biển

Từ những con đường mòn của bầy cá lạ

Vọng về bài ca hoàng hôn nước

Và lúc này hơn mọi lúc nào

Lúc mặt trời úp mặt vào biển

Ta vẫn bước đi, bước đi

Cát vẫn chảy mải miết qua cổ họng ta

Bầu trời mặt biển trên đầu ta cao mãi

Ta lẫn vào những đàn cá lưu lạc

Vừa bơi vừa ngân lên khúc hát gọi bầy

Cho đến khi ta nằm xuống như một đứa trẻ

Trong mộng mị xa xăm giấc ngủ chiều

 

Ta thức giấc khi mặt trời chạm vào mặt biển

Và ngoi lên mặt nước

Vây tóc ta bạc trắng

Ta cất tiếng gọi bến bờ của ta bằng tiếng cá

Trong hoàng hôn nước màu huyết dụ

Có một bài ca lưu lạc tìm về

---------

Tháng tư năm 1992

 

 

 

Tháng Mười

 

Những ngọn khói trẻ chăn trâu đốt rạ trên cánh đồng sau vụ gặt

Thở vào ta hương vị tháng mười

Sau mỗi gốc rạ khô tiếng gió ngân lên thổi qua những bẹ lá tướp

Ta nghe có người nấp sau ở đó gọi ta, và ta đi, ta đi…

 

Ta đi qua tháng mười, ta đi qua tiếng gọi buổi chiều của mẹ

Mây trời vun lên những đống rơm khô

Dấu chân ta xóa dấu chân chú bê vàng lạc mẹ và dấu chân chú bê vàng xóa dấu chân ta

Khi bóng đêm vụt đứng chặn trước ta, ta vội quay lại tìm dấu chân mình

Òa khóc.

Ta tin có một mụ phù thủy đã biến ta thành một chú bê

 

Giờ chẳng còn tháng Mười xưa, chẳng còn ngọn khói xưa, chẳng còn…

Ta đợi mãi, đợi mãi một mụ phù thủy

Từ tháng Mười Một bay về để biến ta thành chú bê xưa.

----------

Tháng mười xa quê, năm 1991

 

 

 

Một bài hát tình yêu của làng Chùa

 

Chàng ơi,

Đêm đã trải tấm khăn của tình yêu xuống rồi

Sao xanh

Sao xanh

Bay về đồng cỏ

Nụ cười trinh trắng của em

Nước mắt trinh trắng của em

 

Em đi đôi hài thơm tết bằng cỏ

Em buộc mái tóc dài của mình bằng cỏ

Em đi tìm chàng

 

Hỡi chàng trai em yêu

Chàng đã không nghe lời em

Chàng không uống sương đêm đọng trên gai cỏ sắc

Chàng không ăn hạt cỏ rụng mùa thu

Bởi thế em mất chàng

em mất chàng

 

Sao xanh

Sao xanh

Ngủ êm trên cỏ

Hỡi chàng ơi

Đêm đã trải tấm khăn tình yêu xuống rồi

Hơi thở em cỏ đã ướp đầy hương

Bầu vú em gió núi thổi mát rượi

Thế mà em mất chàng.

--------

(Rút từ tiểu thuyết “cỏ hoang”)

 

 

Mời nhấp chuột đọc thêm:

- Chuyện làng văn0

- Các bài viết của (về) tác giả Nguyễn Quang Thiều0

- Các bài viết của (về) tác giả Đông La0

- Các bài viết của (về) tác giả Đỗ Hoàng0

- Các bài viết của (về) tác giả Nguyễn Hoàng Đức0

- Các bài viết của (về) tác giả Nguyễn Quang Lập0

- Các bài viết của (về) tác giả Dương Thu Hương0

- Các bài viết của (về) tác giả Đoàn Thị Lam Luyến0

- Đối thoại cùng  ký tựl

- Đọc châm cùng thời gianl

- Truyện ngắn Đặng Xuân Xuyếnl

- Thơ độc vận Đặng Xuân Xuyếnl

- Thơ lục bát Đặng Xuân Xuyếnl

- Thơ tự do Đặng Xuân Xuyếnl

 

 

Mời nghe Đặng Xuân Xuyến đọc bài thơ

CON MUỐN VỀ QUÊ NỘI, NỘI ƠI:


NGUYỄN QUANG THIỀU

Địa chỉ: Làng Chùa, xã Sơn Công,

huyện Ứng Hòa, tỉnh Hà Tây.

Email: nquangthieu@gmail.com

 

 

 

 

 

…………………………………………………………………………

- Cập nhật theo nguyên bản của tác giả gửi qua email ngày 11.01.2026

- Ảnh minh họa cho bài viết được sưu tầm từ nguồn: internet.

- Bài viết không thể hiện quan điểm của trang Đặng Xuân Xuyến. 

- Vui lòng ghi rõ nguồn dangxuanxuyen.blogspot.com khi trích đăng lại.

0 comments:

Đăng nhận xét