VÀI CẢM NHẬN KHI XEM PHIM BỐ GIÀ (WEB DRAMA) CỦA TRẤN THÀNH - Tác giả: Đặng Xuân Xuyến

5 comments

 

VÀI CẢM NHẬN KHI XEM PHIM

BỐ GIÀ (WEB DRAMA) CỦA TRẤN THÀNH

*

Viết vài cảm nhận khi xem phim BỐ GIÀ (Web drama) để tặng con trai yêu Đặng Tuấn Hưng khi 2 giờ sáng thấy con viết trên tin facebook: “Xem phim Bố Già (chiếu rạp) thấy nhớ Bố quá”.

 

(Tác giả Đặng Xuân Xuyến)

BỐ GIÀ (Web drama) là bộ phim giải trí, đậm đặc chất thương mại, thực hiện rất kỹ ngay từ khâu viết kịch bản. Từ việc quy tụ các ngôi sao "ăn khách", các "hiện tượng mạng" đã được Trấn Thành cẩn thận "đo chân đóng giày" (cho diễn viên thể hiện) với từng hình tượng nhân vật để hút fan tới rạp, đến việc lồng quảng cáo các sản phẩm, dịch vụ... vào phim đều được tác giả kịch bản kiêm nhà sản xuất Trấn Thành khéo léo "bày binh bố trận" theo đúng chiến lược kinh doanh của một doanh nghiệp.

Kịch bản được viết theo kiểu "đo chân đóng giày" cho từng vai diễn nên các diễn viên có nhiều đất diễn để tròn vai. Ví như: “Má Ngọc Giàu” diễn tự nhiên, rất đời, khiến những tình tiết trong các phân đoạn có sự xuất hiện của nghệ sĩ Ngọc Giàu trở nên chân thực, sống động. Hay như Khả Như xuất hiện chỉ thoảng qua nhưng cô vẫn kịp để lại dấu ấn khó quên bởi sự xinh đẹp và nét duyên của cô trong vai diễn có nhiều nét hài tình huống. Hoặc Trúc Nhân, chàng ca sĩ nổi đình đám với những ca khúc: "Bốn chữ lắm", "Thật bất ngờ".... vẫn nhí nhố đáng yêu trong tạo hình một chàng "bóng lẹo hám trai"....

Sở dĩ phim Việt Nam những năm gần đây thường bị khán giả quay lưng có nhiều nguyên nhân, trong đó có khâu kịch bản thiếu thực tế, không đưa được hơi thở thực của cuộc sống vào trong phim... "BỐ GIÀ" (Web drama) của Trấn Thành đã làm rất tốt ngay từ khâu viết kịch bản, đã đưa được những lát cắt "phổ cập" của cuộc sống vào trong phim mà các gia đình người Việt Nam ít hay nhiều đều có.

Báo chí ca ngợi Trấn Thành quá nhiều khi anh đảm nhận vai ông bố (Ba Sang) trong BỐ GIÀ chiếu ở rạp, coi đó là “hiện tượng”, và khen ngợi Trấn Thành thực sự đã trở thành “diễn viên ngôi sao”... Chưa xem phim BỐ GIÀ chiếu ở rạp nên tôi không biết Trấn Thành có xứng đáng với những lời khen ngút ngàn về diễn xuất như vậy hay không nhưng xem BỐ GIÀ (Web drama) thì tôi thấy anh đã hoàn thành vai diễn khá tốt.

Tuy vậy, xem Trấn Thành diễn trong BỐ GIÀ (Web drama), tôi thấy anh trội về diễn hài nhưng đuối về diễn bi. Chẳng hạn, ở cảnh quay Sang (Tuấn Trần) chịu thay ông Thành (Trấn Thành) nhát dao đâm trả thù của bọn cướp, Trần Thành diễn khá đơ, nhất là khi quay cận cảnh khuôn mặt ông Thành, Trấn Thành không những để lộ khả năng diễn bi không giỏi còn “tố” tay nghề nghiệp dư của anh. Cũng may, chỉ sau vài nhịp, Trấn Thành đã nhập vai trở lại, cùng Tuấn Trần lấy nước mắt của khán giả. Ở những thước phim này, diễn viên trẻ Tuấn Trần vào vai khá nhuyễn và chính sự phối hợp nhịp nhàng ăn ý của cặp đôi bố con Thành - Sang đã cống hiến cho khán giả những thước phim "chân thực", lột tả được tình cha con đang hiện hữu trong cuộc sống đời thường.

Hay như ở những thước phim cuối của tập 4, ở cảnh quay Sang (Tuấn Trần) đặt con dao ở bàn và nói: -“Ba sinh một đứa con, ba cho nó sự sống nhưng ba không cho nó sống theo cách mà nó muốn sống thì lấy lại đi!”. Ở cảnh quay này, đạo diễn cho ông Thành đấm Sang 2 cú đấm không đủ mạnh chỉ mang tính chất hù dọa vì tức giận rồi đổ sập người xuống là hợp lý, phù hợp với tâm lí và tính cách của ông Thành: ngoài cứng trong mềm, yêu con hết mực; vì bực mà đánh con nhưng vẫn sợ con đau nên 2 cú đấm "tung ra" chỉ "nửa vời", rồi bất lực đổ gục người xuống. Ở cảnh quay này, Trấn Thành chưa diễn bật được: thành trì cứng rắn của người cha gia trưởng và cố chấp (vì sợ con không phát triển được sự nghiệp sẽ nghèo khổ) bị thách thức, bị đe dọa sụp đổ (nhưng chưa sụp đổ) trước phản kháng của Sang. Hình ảnh ông Thành, qua cách diễn của Trấn Thành đã trở thành ông bố nhu nhược, yếu đuối, dễ đầu hàng, thoái lui. Tôi nghĩ, đấy không phải là hình tượng nhân vật trong ý đồ của tác giả kịch bản, của đạo diễn phim BỐ GIÀ (Web drama). Và tôi thấy cũng lạ là Trấn Thành diễn nội tâm không giỏi mà đạo diễn (hình như) lại thích khai thác quay cận cảnh những cảnh đòi hỏi diễn viên phải là người thực sự có nghề! Rất may, Trấn Thành cũng có những thước phim diễn nội tâm khá tốt, ví như khi phân đoạn Sang nằm cấp cứu trong bệnh viện (tập 5): người xem đã thấy được những đau đớn, những giằng xé, những ân hận, xót xa và nỗi bi ai tuyệt vọng trong con người ông Thành qua ánh mắt, giọng nói và nét mặt của diễn viên Trấn Thành. 

(Vai Sang, một trong những vai chính của BỐ GIÀ (Web drama), do diễn viên trẻ Tuấn Trần đảm nhiệm cũng để lại ấn tượng tốt với người xem. Tuy nhiên, vai diễn này cũng có những hạt sạn để người xem dễ dàng nhận ra đấy là sản phẩm tay nghề của diễn viên nghiệp dư ví như khi ở phân đoạn Sang tập bài cùng nhóm nhạc, vô tình bị bố Thành (Trấn Thành) bắt gặp, ở cảnh quay này Tuấn Trần diễn (bị) thoát vai, người xem không thấy nhân vật Sang mà chỉ thấy người mẫu Tuấn Trần đang làm mẫu ảnh.)

Xem 5 tập BỐ GIÀ (Web drama), đã thấy rõ những nét diễn chuyên nghiệp của diễn viên Trấn Thành nên tôi tin: khoảng thời gian từ 2020 với BỐ GIÀ chiếu trên mạng đến 2021 với BỐ GIÀ chiếu ở rạp, đủ để một người đa tài và đầy tham vọng chinh phục những thành công như Trấn Thành có thể tỏa sáng như những lời khen của báo giới.

Viết vài cảm nhận khi xem phim BỐ GIÀ (Web drama) để tặng con trai yêu Đặng Tuấn Hưng khi 2 giờ sáng thấy con viết trên tin facebook: “Xem phim Bố Già (chiếu rạp) thấy nhớ Bố quá”.

---------

Mời nhấp chuột xem 5 tập BỐ GIÀ 2020 (web drama):

Tập 1:

https://www.youtube.com/watch?v=Lz8nvVp3MNE

Tập 2:

https://www.youtube.com/watch?v=UYgH1TJGXGU

Tập 3:

https://www.youtube.com/watch?v=q3GTCsRLzhA

Tập 4:

https://www.youtube.com/watch?v=idOvtFZ7I4U

Tập 5:

https://www.youtube.com/watch?v=RoxTuNvji3Q

Mời thư giãn với nhạc phẩm BA KỂ CON NGHE

của Nguyễn Hải Phong, qua tiếng hát nhóm Bập Bênh Team:

 

*.

Hà Nội, chiều 29 tháng 04-2021

ĐẶNG XUÂN XUYẾN

 

 

 

 

 

. .....................................................................................................

- © Tác giả giữ bản quyền.

- Copy bài tại trang: https://tienglongnguoixaque.blogspot.com/

- Vui lòng ghi rõ nguồn dangxuanxuyen.blogspot.com khi trích đăng lại.

 

5 nhận xét:

  1. Bài viết hay và chuẩn xác chứng tỏ tác giả đã xem bộ phim rất kỹ và là người có kiến thức căn bản về diễn xuất. Một cây bút sung sức, vốn kiến thức và sự hiểu biết sâu rộng!

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. đúng vậy, vai diễn này của Trấn Thành tốt nhưng vẫn còn điểm chưa đạt

      Xóa
  2. Từng là lính văn nghệ nên viết phê bình văn nghệ hay cũng phải. Đã đọc bài "Kỷ niệm khó quên thời là lính văn nghệ" nên không ngạc nhiên khi đọc bài phê bình này.

    Trả lờiXóa
  3. ĐỌC LẠI "VÀI CẢM NHẬN VỀ BỐ GIÀ" CỦA ĐẶNG XUÂN XUYẾN
    Giữa vô số những bài phê bình phim đầy rẫy thuật ngữ chuyên môn hay những lời tán dương sáo rỗng trên mặt báo, bài viết của tác giả Đặng Xuân Xuyến về bộ phim Bố Già (Web drama) của Trấn Thành hiện lên như một nốt trầm khác biệt. Không đứng ở vị thế của một nhà lý luận hàn lâm để mổ xẻ, Đặng Xuân Xuyến nhìn bộ phim bằng đôi mắt của sự trải đời và trái tim của một người bố. Những cảm nhận của ông không chỉ dừng lại ở việc bóc tách cái hay, cái dở của một sản phẩm giải trí, cũng không chỉ là một bản "giải mã" kỹ thuật điện ảnh mà còn là một bức tâm thư đầy tinh tế, kết nối giữa thực tại nghiệt ngã của nghệ thuật thương mại và vẻ đẹp vĩnh cửu của tình thân.

    1. Một cái nhìn trực diện vào "cỗ máy" điện ảnh thương mại
    Mở đầu bài phê bình, tác giả Đặng Xuân Xuyến không ngần ngại bóc tách lớp vỏ hào nhoáng của một "hiện tượng mạng". Ông nhìn nhận bộ phim Bố Già (web drama) một cách tỉnh táo: Đó là một sản phẩm "đậm đặc chất thương mại". Tác giả đã dùng nhãn quan của một người quan sát xã hội để thấy được sự "bày binh bố trận" của nhà sản xuất, nhà biên kịch Trấn Thành – từ việc "đo chân đóng giày" cho dàn sao đến cách lồng ghép quảng cáo.
    Tuy nhiên, sự khắt khe ấy không nhằm mục đích phủ nhận tài năng của Trấn Thành. Ngược lại, tác giả Đặng Xuân Xuyến đề cao sự chuyên nghiệp trong tư duy biên kịch của Trấn Thành. Tác giả chỉ ra một chân lý giản đơn nhưng ít người làm được: Phim Việt chỉ có thể kéo khán giả trở lại khi nó mang được "hơi thở thực của cuộc sống". Chính những "lát cắt phổ cập" về gia đình mà tác giả Đặng Xuân Xuyến nhắc đến đã tạo nên nhịp cầu đồng cảm giữa tác phẩm và công chúng.

    2. Sự công tâm trong bút pháp phê bình: Giữa ranh giới Bi và Hài
    Điểm tạo nên sức nặng cho bài viết chính là sự sòng phẳng trong đánh giá diễn xuất. Giữa cơn bão lời khen dành cho Trấn Thành tại thời điểm đó, Đặng Xuân Xuyến đã có những nhận định rất sắc sảo về kỹ thuật biểu hình. Ông thẳng thắn chỉ ra sự "đuối" của nam chính trong các phân đoạn nội tâm sâu sắc, nơi mà kỹ thuật diễn bi chưa khỏa lấp được sự cứng nhắc của gương mặt khi quay cận cảnh.
    Sự phân tích về cú đấm "nửa vời" của ông Thành dành cho Sang là một chi tiết phê bình đắt giá. Ở đó, tác giả Đặng Xuân Xuyến không chỉ xem phim bằng mắt, mà xem bằng cả sự thấu hiểu về tâm lý học hành vi. Ông nhìn thấy trong sự "nhu nhược" của nhân vật trên màn ảnh một sự chênh vênh so với ý đồ kịch bản, nhưng cũng chính từ sự soi chiếu khắt khe đó, ông lại mở lòng đón nhận những khoảnh khắc thăng hoa thực sự của diễn viên Trấn Thành ở những phân đoạn cuối phim. Đây chính là tinh thần của một nhà phê bình có tâm: chê để xây dựng, khen để khích lệ và luôn kiếm tìm sự chân thực trong nghệ thuật.

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. 3. Phía sau con chữ: Tiếng lòng của một người cha
      Điều làm nên linh hồn cho bài viết này, biến nó thoát khỏi một bài điểm phim thông thường, chính là sự kết nối kỳ diệu giữa màn ảnh và cuộc đời. Bài viết được ra đời vào lúc 2 giờ sáng - thời điểm của những suy tư chân thật nhất - sau khi tác giả Đặng Xuân Xuyến bắt gặp dòng trạng thái "nhớ Bố" của con trai mình.
      Chúng ta bắt gặp ở đây một sự giao thoa cảm động: Đặng Xuân Xuyến xem phim để hiểu về nhân vật ông Thành, nhưng đồng thời cũng là để thấu hiểu cảm xúc của chính con trai mình - Đặng Tuấn Hưng. Khi Đặng Tuấn Hưng viết "Xem Bố Già thấy nhớ Bố quá", đó không chỉ là lời khen cho bộ phim, mà là lời tự tình của một người con đang sống xa nhà. Và bài phê bình này chính là câu trả lời của người bố.

      4. Lời kết: Ngọn lửa nghề và tình phụ tử
      Tổng kết lại, bài viết của tác giả Đặng Xuân Xuyến là một sự kết hợp nhuần nhuyễn giữa tư duy lý tính và tâm hồn cảm tính. Nó nhắc nhở chúng ta rằng, nghệ thuật dù có thương mại đến đâu, cuối cùng vẫn phải quay về phục vụ những giá trị nhân bản cốt lõi.
      Hơn cả một bài bình luận phim, những dòng chữ này còn mang theo cả kỳ vọng và niềm tin mà tác giả Đặng Xuân Xuyến dành cho cậu con trai Đặng Tuấn Hưng. Giữa mảnh đất phương Nam đầy nắng gió, khi cậu con trai Đặng Tuấn Hưng đang nỗ lực rèn luyện tại trường Đại học Sân khấu - Điện ảnh thành phố Hồ Chí Minh, bài viết của người bố chính là một "giáo án" sống động về sự khắt khe, công tâm và tử tế với nghề. Có lẽ, tác giả Đặng Xuân Xuyến viết về cái hay, cái dở của nhà sản xuất kiêm nhà biên kịch, diễn viên Trấn Thành hay diễn viên Tuấn Trần cũng là cách để ông gửi gắm cho cậu con trai Đặng Tuấn Hưng bài học về sự dấn thân: Nghề diễn không chỉ cần ánh hào quang, mà cần cả những giọt nước mắt thực sự và một tâm hồn biết rung động trước những nỗi đau đời thường.
      Phía sau những nhận định sắc sảo ấy là ánh mắt dõi theo đầy tự hào và yêu thương của một người cha, mong con mình mai này cũng sẽ tạo ra những "lát cắt sự sống" chân thực như thế trên thánh đường nghệ thuật.

      Xóa