Không là rượu mà xúi anh ngất ngưởng
Túy lúy say anh đặt cược 4 chân giường
Lúng liếng mắt gọi bờ môi thơm mọng
Em là ai mà ngật ngưỡng cả Thiên đường?!
Mời nhấp chuột đọc thêm:
- Đặng Xuân Xuyến - Cảm nhận thơ văn 1l
- Đặng Xuân Xuyến - Cảm nhận thơ văn 2l
- Bạn đọc cảm nhận về thơ của Đặng Xuân Xuyếnl
- Bạn đọc cảm nhận về một số tác phẩm của Đặng Xuân Xuyếnl
Mời nghe nhạc phẩm TRỘM NHÌN NHAU
của Trầm Tử Thiêng, qua tiếng hát Hoài Lâm:
*.
Định Công, 16:29
ngày 25/04/2023
ĐẶNG XUÂN XUYẾN
.......................................................................................................
- © Tác giả giữ bản quyền.
- Copy bài tại trang: https://tienglongnguoixaque.blogspot.com/
- Ảnh dùng minh họa cho bài viết được sưu tầm từ nguồn:
internet.
- Vui lòng ghi rõ nguồn dangxuanxuyen.blogspot.com khi trích đăng lại.


Đọc bốn câu thơ của Đặng Xuân Xuyến, điều đọng lại đầu tiên không phải là cảm giác lãng mạn thường thấy mà là sự "ngông". Tác giả không dùng lối ví von mượt mà kiểu "mắt em là nước hồ thu", mà chọn cách trực diện, có phần gai góc và bụi bặm của một kẻ hành túc.
Trả lờiXóaCái tài của Đặng Xuân Xuyến trong bài này nằm ở cách điều khiển các từ láy và động từ mạnh để tạo ra một trạng thái động liên tục. Ngay câu đầu, cụm "xúi anh ngất ngưởng" rất đắt. Chữ "xúi" mang sắc thái của sự lôi kéo, một tác động khách quan khiến chủ thể "anh" rơi vào trạng thái mất thăng bằng nhưng lại đầy thích thú. Nó biến cái say trở thành một hành động có chủ đích từ phía đối phương, khiến người đàn ông trở thành một "nạn nhân tự nguyện".
Đến câu thứ hai, cụm từ "đặt cược 4 chân giường" thực sự là một điểm nhấn lạ, có phần trần trụi nhưng trung thực. Trong thơ ca truyền thống, người ta ít khi đưa "chân giường" vào với một phong thái quyết liệt như thế. Ở đây, nó không gợi cảm giác dung tục, mà gợi lên sự tất tay của một tay chơi – một sự phó mặc hoàn toàn thân xác và lý trí vào cơn say tình. Cách dùng từ này cho thấy Đặng Xuân Xuyến không ngại sử dụng những chất liệu đời thường, thậm chí là thô ráp, để biểu đạt những trạng thái tinh thần phức tạp.
Việc lặp lại các biến thể của từ "ngất ngưởng" (ngất ngưởng - ngật ngưỡng) ở câu đầu và câu cuối cho thấy một sự tính toán về cấu trúc. Tuy nhiên, chữ "ngật ngưỡng" ở câu kết: "Em là ai mà ngật ngưỡng cả Thiên đường?!" đã đẩy biên độ của bài thơ ra khỏi căn phòng hẹp với "4 chân giường" để chạm đến cái vô biên. Đây là một lối phóng đại có phần ngông nghênh, biến người phụ nữ thành một thực thể quyền năng đến mức làm lung lay cả những giá trị vĩnh cửu của thần thánh.
Khách quan mà nói, bài thơ không quá sâu sắc về triết lý, nhưng nó thành công ở việc tạo ra một diện mạo cảm xúc riêng biệt: nồng nhiệt, không che đậy và rất "đàn ông". Tác giả đã tận dụng tốt các thanh trắc và từ láy để tạo nhịp điệu chông chênh như một bước chân say, khiến người đọc cảm nhận được cái sự "ngất ngưởng" đó ngay trong từng dòng chữ chứ không chỉ ở ý nghĩa bề mặt.
Bài thơ có cái thần thái của một người làm thơ say thực thụ, không cần nịnh đầm nhưng vẫn khiến người ta thấy được cái sức nặng của đối tượng được nhắc đến qua chính cái sự "nghiêng ngả" của thi sĩ.