CHƠI DAO SẮC CÓ NGÀY ĐỨT TAY
Cùng với sự sinh sôi nảy nở không ngừng của các trang web cá
nhân, có lẽ chưa bao giờ độc giả Việt Nam lại được chứng kiến (và cả tham dự)
vào các cuộc cãi vã, đôi co, thậm chí là hạ nhục nhau, giữa những người làm văn
chương nghệ thuật... nhiều như hiện nay.
Chỉ tính riêng hai tuần đầu của tháng tư, khi mà dư luận còn
chưa bứt khỏi vụ họa sĩ Trịnh Cung - người vốn được xem là bạn chí cốt
của nhạc sĩ Trịnh Công Sơn - ở bài báo công bố trên một trang web hải ngoại đã
bất ngờ có những lời lẽ xúc xiểm người bạn quá cố của mình, họ đã phải thêm lần
"bận tâm" tới vụ tỉa tói, mạt
sát nhau giữa nhà phê bình văn học Đông La và nhà văn Triệu Xuân - những người
mà chỉ trước đó ít ngày còn cùng nhau ra... thông cáo báo chí: "Chúng tôi
phấn đấu sao cho độc giả yêu văn chương đến với mình như người bạn đồng hành đi
tìm vẻ đẹp tuyệt vời của văn chương rạng ngời chân, thiện, mỹ".
Điều lạ là trong cuộc "bêu"
nhau trước bàn dân thiên hạ này, người nào người nấy đều mạnh miệng thề thốt,
đều nhắc nhiều đến những chữ Trời - Phật, lương tâm, và đều xem như mình
"cực chẳng đã" mới phải lên
tiếng nói về người kia, như thể nếu mình không lên tiếng là chưa trung thực với
chính mình, là còn có lỗi với người đương thời (và biết đâu, với cả... hậu
thế). Như thể người mà mình gắn bó, kết thân từ nhiều năm nay vốn dĩ là một
người đầy lấm lem, tội lỗi, cần phải... cảnh giác.
Trong bài "Thư ngỏ của một kẻ thua thiệt"
được tải trên trang web của nhà thơ Lê Thiếu Nhơn, nhà phê bình văn học Đông La
đã "tố" nhà văn Triệu Xuân, Trưởng chi nhánh Nhà xuất bản Văn học tại
thành phố Hồ Chí Minh đã có "hành vi
cướp công và lừa đảo" đối với ông vì đã "quên phắt tất cả những lời hứa hẹn khi mời chào" ông tham gia
tổ chức thực hiện ấn phẩm "Văn chương Hồn Việt" (xin chớ nhầm với tạp
chí Hồn Việt của Trung tâm nghiên cứu Quốc học).
Không chỉ gói gọn trong phần việc liên quan giữa hai người thời
gian gần đây, nhà phê bình Đông La còn cho thấy khả năng "thấu thị lòng
người" của ông khi nhắc về một Triệu Xuân trong quá khứ: "Nhưng kinh nghiệm gần 10 năm qua với Triệu
Xuân khiến tôi không yên tâm"; "sao mà tin được một người thường bất tín như Triệu Xuân";
"như lần trước, tôi cũng được Triệu
Xuân mời làm biên tập đầu những năm 2000, tiền biên tập của tôi lên đến gần
chục triệu mà Triệu Xuân lờ đi"; "chuyện nhập nhằng tiền bạc của Triệu Xuân không chỉ xảy ra với tôi, lần
đầu tôi nghe tên Triệu Xuân là do anh Tuấn con Nhà văn Chiến sĩ tình báo Vũ
Bằng bảo, Triệu Xuân đã ăn chặn tiền của gia đình khi in sách của bố ông;
chuyện này đúng sai thế nào tôi không biết, nhưng chuyện ông anh cùng làng tôi
là Nguyễn Ngọc Thu nhờ Triệu Xuân in tập thơ với giấy tốt nhất thì Triệu Xuân
đã in bằng giấy phế phẩm, khiến ông anh tôi phải hủy toàn bộ thì không thể sai
vì tôi là người trong cuộc; còn người này người kia nói Triệu Xuân vòi nhậu,
xin tiền thì nhiều, trong đó có chính tôi...".
Đông La cho biết, viết về Triệu Xuân là ông muốn "viết ra một chân dung điển hình về loại công
chức tìm mọi cách làm tiền và tiến thân bằng đủ mánh khoé".
Để "đáp trả" tức thời lá thư ngùn ngụt bi phẫn của nhà
phê bình văn học Đông La, nhà văn Triệu Xuân cũng đã có bài viết "Đông
La tráo trở" tải trên một số trang web.
Mặc dù ngay ở lời mào đầu, Triệu Xuân cố giữ sự điềm đạm: "Đông La đã đe dọa tôi nhiều lần kể từ ngày
2/4 khi mà 3 yêu sách của Đông La không được đáp ứng. Vì thế, tôi không bận tâm
lắm về lá thư thể hiện sự tráo trở, bôi nhọ của Đông La với tôi. Tôi biết mình
lâm cảnh làm ơn mắc oán, và tự nhủ: Trời Phật sẽ trừng phạt những ai sống trái
đạo lý làm Người", song ông cũng không giấu được sự mỉa mai khi ở phần
"Vài nét về Đông la" đã cung cấp cho bạn đọc những thông
tin kiểu như: "Năm 2004, Đông La xin
vô Chi nhánh làm biên tập. Làm được ba tháng, xong thời gian thử việc. Sau khi
xem xét kết quả mà Đông La thực hiện, Giám đốc Nhà xuất bản không đồng ý tuyển
dụng, vì Đông La để lại quá nhiều lỗi"; "Lạ thay, mấy chục năm qua, cho đến nay Đông La đã 55 (2005) tuổi rồi,
vẫn chưa có một cơ quan nào sử dụng tài năng xuất chúng ấy?". Cũng
theo Triệu Xuân thì trước đó, đã có người cảnh báo ông rằng Đông La "hay trở chứng lắm", và chứng tật ấy
gần như vô phương cứu chữa vì - theo lời người này - "tôi khuyên nhủ nó nhiều lần nhưng vô hiệu".
Ở đây, xin không bàn về sự đúng sai của những thông tin mà cả
hai nhà văn Đông La và Triệu Xuân đã "dành" cho nhau, bởi để phân
định điều này không dễ, khi mà một bên viện dẫn tới Trời - Phật ("Nếu tôi làm điều gì sai, xấu, sẽ có Trời
Phật ra tay" - lời nhà văn Triệu Xuân; và "hoàn toàn chịu trách nhiệm trước pháp luật về những điều tôi viết sau
đây" - cam kết của nhà phê bình Đông La), chỉ lấy làm ngạc nhiên là
tại sao, mặc dù đã biết rõ những điểm "xấu" của nhau đến vậy, mà hai
ông vẫn cứ phối hợp với nhau như thể những người bạn chí cốt, để rồi việc mới
vận hành đã "tan đàn xẻ nghé",
đã quay sang thóa mạ nhau, khiến không ít độc giả đã phải chịu những phen
"cười mẻ bụng", cười "té ghế" (chữ dùng ở các comment của
lethieunhon.com).
Có thể nói, trong trường hợp này, ý kiến của ông Thế Dũng góp ý
với ông Đông La thật đáng để những người trong cuộc phải suy ngẫm: "Ông đã nghe nói Triệu Xuân thế này thế nọ
thì bây giờ gặp sự cố, ông phải cắn răng mà chịu chứ. Ông nói ra chỉ khiến
thiên hạ cười sự ngây ngô của ông mà thôi". Cũng vậy, đã có một số
người "thương thay cho Triệu Xuân" vì đã "dám đánh bạn với Đông La".
"Chơi dao sắc có ngày
đứt tay" - Câu ngạn ngữ ấy có lẽ đúng với trường hợp cả hai nhà văn
Đông La, Triệu Xuân chăng?
- Các bài viết của
(về) tác giả Đông La0
- Các bài viết của
(về) tác giả Đỗ Hoàng0
- Các bài viết của
(về) tác giả Nguyễn Hoàng Đức0
- Các bài viết của
(về) tác giả Nguyễn Quang Thiều0
- Các bài viết của
(về) tác giả Nguyễn Quang Lập0
- Các bài viết của
(về) tác giả Dương Thu Hương0
- Các bài viết của
(về) tác giả Đoàn Thị Lam Luyến0
Mời nghe Đặng Xuân Xuyến đọc bài thơ
THẾ GIAN SAY, thơ Đặng Xuân Xuyến:
Đinh Như Quang giới thiệu
Tác giả: Phạm Nhật Linh - Nguồn: cand.com
Ảnh minh họa: nhà văn Triệu Xuân, sưu tầm từ nguồn: internet
Bài viết là quan điểm riêng của các tác giả.


0 comments:
Đăng nhận xét