VỀ TIỂU THUYẾT ‘SÓNG ĐỘC’
CỦA TRẦN GIA THÁI
Tiểu thuyết “Sóng độc” của trần Gia Thái là một
tiểu thuyết về ngành báo chí nhưng là báo hình và báo nói, không phải là báo
giấy. Về điều này, bản thân tác giả là người công tác quản lí ở Đài phát thanh
và truyền hình Hà Nội mấy chục năm, vì thế vốn sống của anh là vốn sống trực
tiếp, trải nghiệm của tác giả cũng là trải nghiệm có bề dày. Có phải chính vì
viết về một ngành, một Đài mà tác giả gắn bó quá lâu nên người viết cần có lời
rào đón để tránh suy diễn: “Câu chuyện
được lấy cảm hứng từ những con người thật, ngành nghề thật, bối cảnh thật.
Nhưng chân hơn, đậm hơn và cũng ảo hơn […] Vậy xin vui lòng đừng hỏi ai là ai
và cũng đừng suy diễn theo logic riêng” (Tác giả). Hơn nữa để tránh “suy
diễn”, tên cơ quan là Đài Nam Bình, tỉnh Nam Bình. Đây là Đài tỉnh, “Từ Nam Bình lên Hà Nội chạy hàng giờ ô tô”
(tr.202). Nam Bình có hệ thống loa phát thanh ở nông thôn chứ không giống loa
phường của Thành phố (Cảm nhận của Thiện khi anh đang ngồi ở quê trong tâm
trạng tĩnh lặng nghe loa truyền thanh đài xã tiếp sóng Đài Tiếng nói Việt Nam
và Đài Nam Bình của anh, trang 379).
Nói chung, có thể nhiều người có khả năng, nhưng rất ít người
viết về môi trường báo chí và môi trường các nhà văn. Bởi lẽ ngại mở áo cho
người xem lưng? Ngại nói những chuyện đụng tới đồng nghiệp? Ngại bị phản biện
bởi những đồng nghiệp sắc sảo chẳng kém ai? Chỉ biết rằng mới có Đèn vàng của
Trần Chiến viết về nghề báo, Kẻ nằm người ngồi của Nguyễn Thế Hùng viết về văn
nghệ sĩ, và bây giờ là Sóng độc của Trần Gia Thái.
Sóng độc là câu chuyện xảy ra
tại Đài Nam Bình khi có chuyện thăm dò quy hoạch cán bộ. Điều quan trọng ở đây
là câu chuyện không chỉ xảy ra với một cơ quan cụ thể. Chuyện kiện tụng, đơn
nặc danh, tin giả đã gần như một bệnh dịch trong đời sống của nhiều cơ quan,
nhiều ngành những năm gần đây. Vì thế mà câu chuyện trong Sóng độc có tính chất
điển hình. Giải quyết việc chặn sóng độc, thu hẹp khả năng khuếch tán, gây
thiệt hại của nó không hề đơn giản. Nhất là những kẻ tung ra sóng độc lại là
những người làm trong ngành báo chí, phát thanh truyền hình, thông thạo mọi kĩ
năng tạo tin giả và truyền phát sóng.
Cuộc đấu tranh giữa phe Ác và Thiện, Xấu và Tốt, Gian manh và Tử
tế cực kì căng thẳng. Một bên là Đỗ Thiết Phó giám độc Đài cùng với đệ tử gồm
Bạc Phò, Mùi Già, Đạt Láu, Hoàn Toác, Phòng Bếp,… Bên kia là Quang Thiện và
những người bênh vực anh. Có thể nói Đỗ Thiết là nhân vật được tác giả đầu tư
khắc họa công phu. Thiết nói năng với đệ tử, Thiết ném đá giấu tay, Thiết âm
mưu ngầm hại Quang Thiện, Thiết liên kết với Phó chánh thanh tra Lê Sở Kha,
dùng tiền tặng anh ta để thực hiện ý đồ của mình. Thậm chí Thiết còn lợi dụng
cơ hội bố đồng nghiệp ốm nặng để tung đòn chí mạng. Thật là một con người xấu
xa, hiểm độc. Tuy nhiên, tác giả đã để Thiết quá xấu, quá lố, nên tính chất
thuyết phục của nhân vật này không thật cao. Trong khi tỉnh quy hoạch cán bộ,
Thiện có cơ chiếm ghế của Thiết thì Thiết quyết trừ khử. Khi Hùng Dũng không
đi, tiếp tục làm giám đốc, đe dọa sự thăng tiến của Thiết thì Thiết tìm cách
đẩy đi, thậm chí không ngại việc lôi kéo Quang Thiện là điều có thể hiểu. Thế
nhưng,… Vâng! Đúng là Nhưng, cái ghế Giám đốc Thiết đã chiếm với tư cách Quyền
Giám đốc, trong khi Quang Thiện chưa kịp được bổ nhiệm Phó Giám đốc. Thế mà Đỗ
Thiết vẫn cứ tiếp tục hại Thiện. Điều này tôi tán thành một phần nhận định của
nhà văn Nguyễn Hoài Nam: “Đọc Sóng độc,
người ta không tránh khỏi cảm giác rùng mình ghê sợ và đầy khó hiểu trước nhân
vật Đỗ Thiết. Rùng mình ghê sợ bởi sự lạnh lùng nhẫn tâm, bởi tính tàn bạo bất
chấp của những thủ đoạn tung sóng độc mà Đỗ Thiết chỉ đạo cho bọn đàn em ra tay
để triệt hạ Phạm Quang Thiện. Đầy khó hiểu bởi…không biết làm thế thì ông ta
được lợi lộc gì, khi mà vị trí cao nhất ở Đài phát thanh và truyền hình Bắc Hà
cuối cùng đã về tay, và ông ta cũng chỉ còn cơ số thời gian rất ngắn để ngồi vị
trí ấy, sau đó là về hưu, vậy mà vẫn hùng hục ra đòn?” (Sóng độc, một biên
bản về lòng độc và hơn thế. trang 436).
Chỗ này tác giả có vẻ như muốn xây dựng nhân vật kiểu truyện cổ
tích, đã xấu là xấu đến tận cùng, đã tốt là tốt hoàn hảo. Mặt khác, các nhân
vật bênh vực, bảo vệ Quang Thiện thì toàn là người tốt, toàn những người có
tâm. Điều này không sao cả. Nhưng chính vì thế mà một cây viết có số má như
Sương Nguyệt Minh lấy làm “tiếc hùi hụi
cho tác giả bởi tính gay cấn hấp dẫn và xung đột chưa được đẩy tới tầng cao vì
thiếu mâu thuẫn lớn”. Sương Nguyệt Minh băn khoăn: “Có phải ông ngại va chạm ông lớn, sợ cái gọi là “nhạy cảm chính trị”,
và lo sách khó in? Hay cuộc đời làm cán bộ quản lí “trên đe dưới búa” đầy hứng
thú, nhưng cũng quá bất an, nghiệt ngã làm cho ông khát khao, mog muốn đến mức
lí tưởng hóa nhân vật lãnh đạo đều cao cả thiện lành như thánh nhân?”.
(Sóng độc - Ngả rẽ bất ngờ hay đường cái của Trần Gia Thái?
Tr.13).
Trong thành công xây dựng nhân vật, ngoài nhóm nhân vật phản
diện mà Đỗ Thiết là tiêu biểu, nhân vật ông Khiêm là một nhân vật thành công.
Ông Khiêm không chiếm nhiều trang nhưng rất ấn tượng với tư cách người nông dân
đôn hậu, chất phác, tự trọng, tự lực và sáng suốt khuyên con tránh xa môi
trường cạnh tranh khốc liệt. Tôi chú ý đến nhân vật số đông không tên. Chẳng rõ
đó là ai, nhưng họ lời qua tiếng lại rất ấn tượng trước mỗi sự kiện xảy ra
trong truyện. Nhà văn đã làm cho họ dạo đầu, hoặc dẫn dắt, hoặc làm nền cho
nhân vật chính hay sự kiện chính rất thành công. (Ví dụ trang 38 -41; tr 60
-63; tr. 64 – 67; tr.114- 116; tr. 173- 174; tr. 193-195; tr.281-285; tr.
372-373).
Có thể nói tác giả không bộc lộ rõ nhưng cũng thấy anh nghiêng
về yếu tố tâm linh. Tin những chuyện tâm linh. Giấc mơ gặp người anh Liệt sĩ
khi đang duyệt bài của Quang Thiện. Ông Khiêm luôn đón ngõ để mong con xuất
hành được may mắn, bình an. Việc Thiện gặp thượng tọa trụ trì chùa Bí ở Nam
Bình. Giấc mơ của Thiện gặp bố và câu chuyện “Thương con cha để dạ này” bố anh
nhắc. Nhờ đó Thiện như tỉnh ngộ, nhắc Tuấn tìm hòm sắt tây và thấy tấm bằng tốt
nghiệp cấp 3. Cũng là một khía cạnh để cho thấy nhân vật Quang Thiện là người
thiện lành, người ăn ở hiền lành, nên sẽ được quý nhân phù trợ vượt qua những
trắc trở. Không rõ tác giả có sử dụng bao nhiêu yếu tố “tự truyện” khi xây dựng
nhân vật ông Khiêm, anh Thành và Quang Thiện. Nhưng tôi tin là họ có liên quan
trực tiếp đến tác giả. Không phải ngẫu nhiên mà Trần Gia Thái thành kính trang
trọng đề dưới nhan đề tiểu thuyết: “Để
tưởng nhớ cha, mẹ và anh Trần Đức Thịnh của tô”.i”.
Nhiều người cho rằng tác giả không dùng những thủ pháp tân kì mà
tiểu thuyết mang tính chất cổ điển. Hai chiến tuyến Thiện Ác đấu tranh và kết
quả là phe Thiện có lúc bị lấn lướt, bị o ép song cuối cùng sẽ thắng. Kiểu kết
cấu truyện cổ tích này làm cho người đọc có thể đoán trước được kết quả. Tuy
vậy, nhờ cách viết, cách kể của tác giả, tiểu thuyết vẫn có sức hấp dẫn bởi đề
tài mới mẻ, nhân vật góc cạnh, sống động. Nếu có chút phàn nàn thì nhiều chỗ,
tác giả muốn khắc họa tính các nhân vật qua “diễn văn” thưa gửi. Vì vậy mạch
chuyện phát triển chậm, có phần rề rà,… Tác giả kể chuyện có duyên, nhưng ít
chú ý hoặc chú ý chưa đầy đủ đến phân tích tâm lí, tâm trạng nhân vật…
Nhìn chung Sóng độc là tiểu thuyết đầu tay
thành công của Trần Gia Thái. Tác giả đã góp vào tiểu thuyết một đề tài quý
hiếm. Không chỉ là câu chuyện của một cơ quan cụ thể, mà là câu chuyện kiện
cáo, thư nặc danh, tin giả xảy ra nhiều chỗ, nhiều ngành mỗi khi có việc bổ
nhiệm. Cũng là một tiếng chuông cảnh báo về công tác cán bộ của chúng ta hiện
nay và lâu dài.
Nếu có bạn đọc nào quen biết tác giả và những đồng nghiệp của
tác giả mà nhận ra ai đó trong đời thật ở tiểu thuyết này, không như cảnh báo
của tác giả là “suy diễn theo logic riêng”,
thì theo tôi cũng là một nét thành công!
Mời
nhấp chuột đọc thêm:
- Các bài viết của
(về) tác giả Vũ Nho0
- Các bài viết của
(về) tác giả Văn Thùy0
- Các bài viết của
(về) tác giả Xuân Diệu0
- Các bài viết của
(về) tác giả Nguyễn Bàng0
- Các bài viết của
(về) tác giả Đoàn Thị Lam Luyến0
- Các bài viết của
(về) tác giả Đoàn Mạnh Phương0
- Các bài viết của
(về) tác giả Vũ Thị Hương Mai0
- Các bài viết của
(về) tác giả Vũ Quế Lâm0
- Các bài viết của
(về) tác giả Đỗ Anh Tuyến0
- Truyện ngắn Đặng
Xuân Xuyếnl
- Thơ độc vận Đặng
Xuân Xuyếnl
- Thơ lục bát Đặng
Xuân Xuyếnl
Mời nghe Phạm Giang / Người Kể
Chuyện đọc
truyện ngắn PHÙ DU của Đặng Xuân Xuyến:



0 comments:
Đăng nhận xét