ĐÔNG LA: KẺ LƯU MANH TỰ LUYẾN
Suốt từ ngày 24 tháng 3 đến nay, Đông La cứ lên facebook lại lảm
nhảm: "thằng Đặng Xuân Xuyến trí
thấp tâm tối", "chịu cứng không thể phản bác bài tôi đã viết",
"tưởng chê được Nhà văn Đông La thì
mình cũng số 1 tài năng", rồi "Xuyến đã xuyên tạc sự thật, xúc phạm danh dự công dân, đã phạm pháp".....
Buồn cười! Mấy bài viết ngớ ngẩn, sặc mùi lưu manh của kẻ bệnh hoạn ngáo danh
đó tôi chấp làm gì? Tôi đâu có đồng hạng với Đông La mà tự biến mình thành trò
cười cho thiên hạ, để tự hạ nhục bản thân.
Khổ! Đã ngoài 70 tuổi rồi mà suốt ngày lên mạng lải nhải tự
luyến, hết tự nhận mình tài giỏi, mình tử tế lại khoe ông này bà nọ khen "Đông La tôi" thơ tài, viết phê bình
giỏi. Phê bình giỏi kiểu gì mà toàn giọng xấc xược của đám trẻ trâu cứng đầu
khó bảo! Người có học, có sự giáo dưỡng tử tế từ nhỏ sẽ chẳng bao giờ có lối
hành xử hỗn hào như thế.
Chỉ vài chữ comment của tôi với nhà giáo Vũ Thị Hương Mai về bài
viết của Đông La: "Vẫn giọng điệu tự
luyến và bài xích người khác, đọc chối lắm, em gái à!" mà Đông La đã
nhảy dựng lên cuống quýt lu loa tôi phạm pháp, vu khống tôi "coi trọng hai kẻ từng bị bắt là Dương Thu
Hương và Nguyễn Quang Lập, coi ý họ như “kim chỉ nam”, "cũng luôn bênh vực những sai phạm của Nguyễn
Quang Thiều như bênh Trần Thanh Cảnh", rồi chụp mũ chính trị: "Xuyến hiện nguyên hình là một thằng “dân chủ
cuội”, quấy rối làm loạn.", để rống lên: "Rất mong cơ quan chức năng xem xét.".
Viết về sự lưu manh, bệnh hoạn, đểu giả của Đông La thì có nhiều
nhân chứng lắm nhưng trong số rất nhiều nhân chứng đó (Trần Mạnh Hảo, Nguyễn
Trung, Hoàng Hưng, Triệu Xuân, Trần Đăng Khoa, Văn Chinh, Trần
Đình Sử,....) thì chọn nhân chứng Nguyễn
Quang Thiều làm bối cảnh sẽ sắc nét nhất, đầy đủ nhất, mới có các bình luận
khách quan như bình luận của bạn đọc Hoang Nguyên khi đọc "Sự
"thật thà" của nhà văn Đông La": - "Lần đầu tôi thấy một bài viết điềm tĩnh, dẫn
chứng chính xác, lập luận khoa học và không mang cảm xúc cá nhân vào. Tôi từng
chứng kiến Đông La, Nguyễn
Hoàng Đức xum xoe, quy phục Nguyễn Quang Thiều. Lúc đó tôi cứ ngỡ hai tâm hồn
đó cũng biết lay động và biết ngưỡng mộ sức mạnh thi ca thực sự. Không ngờ gần
đây, Đông La vì lý do đã nêu, Nguyễn Hoàng Đức vì không được giúp in tập sách
mà trở giọng ngu ngốc hệt như những kẻ bị nguyền rủa trong lịch sử. Thơ ca vượt
lên khỏi mọi tị hiềm, mọi đố kỵ ngu dốt. Tuy nhiên đau lòng thay, như tác giả
phân tích, ở đây chẳng có lý do gì liên quan đến thơ ca thật sự cả.",
hay bình luận của nhà văn Lương Văn: - “Bài
viết có nhiều tư liệu quý với một thái độ bình tĩnh chỉ nói sự thật!"
; mới có cái lắc đầu chua chát của bạn đọc Trần
Hải Sơn: - "Cái cay đắng nhất trong
bài viết này chính là sự sụp đổ của một biểu tượng tri âm. Người ta tự hỏi, nếu
một nhà văn có thể dùng những lời "đầu đường xó chợ" để thóa mạ người
mà mình từng tôn thờ, thì rốt cuộc giá trị của những lời tụng ca trước đó nằm ở
đâu? Phải chăng văn chương, dưới bàn tay của sự hằn học, đã trở thành một thứ
công cụ rẻ rúng để người ta thanh toán nợ nần tình cảm?". Việc tôi
chọn nhà thơ Nguyễn Quang Thiều làm bối cảnh để lột trần bản chất lưu manh của
Đông La nhưng Đông La lại cố tình lèo lá thành tôi bênh vực nhân chứng Nguyễn
Quang Thiều?!
Lố hơn, Đông La còn dựng chuyện tôi ca ngợi nhà thơ Trần Mạnh
Hảo xứng đáng đạt giải Nobel. Đọc Đông La lảm nhảm tôi không nhịn được cười:
"Vũ THị Hương Mai là một độc giả của
tôi, rất thích tôi viết phê phán Nguyễn Quang Thiều, có lần giới thiệu tôi đọc
bài mà Xuyến ca ngợi thơ Trần Mạnh Hảo xứng đáng được giải Nobel. Tôi mới gởi
cho Mai một đoạn tôi chỉ ra thơ Hảo “gậy ông đập lưng ông”, “chưa sõi tiếng
Việt”, cái điều mà Hảo hay chê người khác." Khi nhà giáo Vũ Thị Hương
Mai comment: "Chú ơi anh Đặng Xuân
Xuyến không ca ngợi bác Trần Mạnh Hảo xứng đáng đạt giải Nobel. Anh ấy viết về
cuộc bút chiến giữa bác Hảo với chú Paul Nguyễn Hoàng Đức và về bài viết của
chú Nguyễn Hưng Hải ca ngợi bác Trần Mạnh Hảo chú ạ.", thì Đông La
biết trò lưu manh đã bị bóc mẽ liền vội sửa: "Vũ Thị Hương Mai là một độc giả của tôi, rất thích tôi viết phê phán
Nguyễn Quang Thiều, có lần giới thiệu tôi đọc bài mà Xuyến đăng bài người ca
ngợi thơ Trần Mạnh Hảo. Tôi mới gởi cho Mai một đoạn tôi chỉ ra thơ Hảo “gậy
ông đập lưng ông”, “chưa sõi tiếng Việt”, cái điều mà Hảo hay chê người khác."
Trong bài "Đặng Xuân Xuyến lại xuyên tạc, phạm pháp",
Đông La lộ rõ là kẻ bại hoại nhân cách, xuống cấp trầm trọng về văn hóa ứng xử
khi hả hê kể chuyện con gái còn nhỏ của nhà thơ Nguyễn Quang Thiều nhường
giường cho Đông La ngủ, chuyện vợ nhà thơ Nguyễn Quang Thiều ân tình lo cơm
nước cho Đông La những khi Đông La ra Hà Nội ghé nhà "ăn chực ngủ nhờ" bằng ngôn từ thô tục, bẩn thỉu, ví "trứng "bác" "quấy đều lên
trông như "cứt trẻ con".
Sự tráo trở vô ơn của một kẻ từng nhận ân tình rồi quay ngoắt lại nhổ vào bát
cơm mình từng ăn thì hành động đó rõ mười mươi Đông La là kẻ đê tiện, vong ân
bội nghĩa.
Đông La cũng thừa nhận từng ca ngợi nhà thơ Nguyễn Quang Thiều
"như điên" dù "đọc thơ Thiều không dễ", "không hiểu", "và chưa đọc kỹ thơ Thiều", khi
"nền tảng tri thức chưa đầy đủ và
chắc chắn" do "dốt",
do "rất sai trong quan hệ".
Vậy những lời phê bình hiện tại của Đông La lấy gì làm bảo chứng lời phê bình
nào của Đông La là "đúng"?
Rồi 5 năm nữa, 10 năm nữa, 15 năm nữa liệu Đông La có lại bảo lúc đấy (tức bây
giờ, năm 2026) do Đông La "nền tảng
tri thức chưa đầy đủ và chắc chắn", "chưa đủ bản lĩnh nhận thức", rồi lại đổ lỗi cho "đọc thơ Thiều không dễ", "khó đọc" nên mới nhắng nhít tùy
tiện chửi nhăng chửi quậy Nguyễn Quang Thiều?!
Thật vô liêm sỉ khi Đông La ngụy biện cái sai của Đông La "có tính phổ biến mang tầm nhân loại",
rồi lợi dụng uy tín khổng lồ của Einstein và Trump để ngụy tạo "chân lý". Việc lôi kéo các vĩ nhân
có những hệ tư tưởng và bối cảnh lịch sử riêng biệt vào một bài viết mang tính
công kích cá nhân không chỉ là sự thiếu tôn trọng đối với các nhân vật lịch sử
mà còn cho thấy Đông La là kẻ xàm ngôn, trơ trẽn khi đuối lý không thể phản
biện bằng lý lẽ khách quan, phải mượn cái uy, cái bóng của vĩ nhân để áp đặt ý
chí.
Ngớ ngẩn vì tự luyến nên Đông La ảo tưởng sức mạnh bản thân mới
lố bịch tự nhận mình "hơn Einstein ở chỗ biết sửa sai" ráo hoảnh
không một chút xấu hổ. Sai lầm trong khoa học khác hoàn toàn với sai lầm trong
quan hệ cá nhân, nhất là trong bối cảnh Đông La cố tình đểu giả với bạn bè, ân
nhân từ những cay cú vì mưu lợi không thành. Đây là chiêu trò lợi dụng tên tuổi
vĩ nhân để ngụy tạo cho bản chất lưu manh của Đông La. Sai lầm của Einstein là
sai lầm khoa học khách quan, còn "sai lầm" của Đông La là sự tráo trở
do biến chuyển tâm lý chủ quan từ bản chất lưu manh của kẻ bệnh hoạn đầy thù
hận.
Rất nhiều nhà văn, nhà thơ như Văn Công Hùng, Sương Nguyệt Minh,
Tạ Duy Anh, Phạm Lưu Vũ, Phùng Hoài Ngọc, Phạm Xuân Nguyên, Nguyễn Quang Lập,...
đều tránh xa Đông La như tránh xa hủi, tránh xa bãi xú uế, không phải họ đuối
lý, họ thiếu tài mà là họ không chấp kẻ lưu manh bệnh hoạn, không muốn để mùi
xú uế từ Đông La ảnh hưởng đến không gian riêng của họ.
Vậy Đông La là người như thế nào lại bị giới văn chương tẩy chay
nhiều thế?
Mời Quý vị đọc thêm mấy bình luận dưới đây của những người hiểu
rõ bản chất Đông La nhất, trích từ web Lương Kháu Lão sẽ có câu trả lời hoàn
thiện nhất!
Nguyễn Thăng:
"Đông La tên cúng cơm
là Hùng lé. “NHẤT LÉ NHÌ LÙN”. Hùng lé ngay từ bé đã gian như quỷ, bị bắt nhiều
lần vì tội ăn cắp gà. Sau do tài cóppy giỏi, Hùng lé lọt vào đại học, học môn
hóa học. Luận văn tốt nghiếp môn hóa, Hùng lé ăn cắp của bạn. Ra trường, Hùng
lé đút lót xin được vào làm tại một viện nghiên cứu dược. Y can dự vào đường
dây buôn hóa chất nên bị đuổi khỏi cơ quan."
Mõ Nhà Sấm:
"Anh Đông La vua phản
thầy, phản bạn. Anh La từng khoe Chế Lan Viên truyền bí quyết làm thơ cho anh
ta; rằng La coi Chế như cha, như thầy. Anh Đông la này khoe rối lên rằng vua
thơ Chế truyền y bát thi ca, truyền bí mật làm thơ hay cho anh ta… Nhưng anh ta
lại mượn lời Nguyễn Quang Thiều ca ngợi anh ta thơ hay hơn Chế Lan Viên? Đến
nỗi gia đình nhà thơ Chế Lan Viên xin anh Đông La đừng mượn tên Chế Lan Viên để
bịp, để đánh bóng cho tên tuổi mờ nhạt quá vô danh của anh ta nữa. Như vậy,
Đông La phản thầy Chế còn gì?
(...) Anh La này bịa ra
những lời nào Chế khen anh ta thiên tài, nào bà Anh Thơ khen anh thơ hay nhất
nước. Nhưng anh ta lại chửi con nuôi bà Anh Thơ là cô Cẩm Thơ là con điếm (cô
này cũng làm thơ nổi tiếng gần bằng Trần Đăng Khoa hồi bé, hiện lấy chồng
Pháp).
Anh ta từng tôn nhà thơ
Hoài Anh làm thầy, làm anh nhưng rồi anh ta chửi ông này là thằng ngu."
Võ Văn:
"Đông La là một thằng
khùng khùng điên điên, suốt ngày hắn đi ra đi vô vái lạy tượng mình, tự ca ngợi
mình là thiên tài nhân loại. Y bắt vợ con vỗ tay hoan hô đồng chí Đông La muôn
năm y như tuồng cải lương."
- Các bài viết của
(về) tác giả Đông La0
- Các bài viết của
(về) tác giả Đỗ Hoàng0
- Các bài viết của
(về) tác giả Nguyễn Hoàng Đức0
- Các bài viết của
(về) tác giả Nguyễn Quang Thiều0
- Các bài viết của
(về) tác giả Nguyễn Quang Lập0
- Các bài viết của
(về) tác giả Dương Thu Hương0
- Các bài viết của
(về) tác giả Đoàn Thị Lam Luyến0
- Truyện ngắn Đặng
Xuân Xuyếnl
- Thơ độc vận Đặng
Xuân Xuyếnl
- Thơ lục bát Đặng
Xuân Xuyếnl
.
Mời nghe Phạm Giang / Người Kể Chuyện đọc
truyện ngắn CHUYỆN CU TỐ LÀNG TÔI của Đặng Xuân Xuyến:
*.
Hà Nội, sáng 09 tháng 04-2026
ĐẶNG XUÂN XUYẾN
.
.....................................................................................................
- © Tác giả giữ bản quyền.
- Copy bài tại trang: https://tienglongnguoixaque.blogspot.com/
- Ảnh dùng minh họa cho bài viết được sưu tầm từ nguồn:
internet.
- Vui lòng ghi rõ nguồn dangxuanxuyen.blogspot.com khi trích đăng lại





0 comments:
Đăng nhận xét