GIÁC QUAN THỨ 6
![]() |
| (Tác giả Chu Tất Tiến) |
Thiệt ra, Sáu tui cũng không biết giác quan thứ sáu là gì nhưng mà
không tìm được ngôn từ nào khác, nên đặt tựa đại cho bài viết này.
Theo “người ta” nói là con người ta có ngũ quan: mắt, mũi, miệng,
tai và lông mày. Mắt là giám sát quan, mũi là thẩm biên quan, miệng là xuất nạp
quan, tai là thái thính quan, và lông mày là bảo thọ quan. Còn về lục quan tức
là giác quan thứ sáu thì mơ mơ hồ hồ.
Cũng “người ta” nói là nếu ai có giác quan thứ sáu thì người ấy có
linh tính biết được chuyện sắp xảy ra mà người khác không biết. Thí dụ như đang
đi vào một con đường hẻm, người có giác quan thứ sáu đột nhiên thấy rờn rợn
trong gáy và cho rằng nếu đi tiếp thì sẽ bị tai nạn. Quả đúng như thế, người
nào không tin vào người có linh tính này mà cứ đi thì sẽ bị sập hầm hay bị phục
kích… Lại có những người có linh tính là người thân ở nhà vừa mới mất hoặc bị
tai nạn nặng. Hồi nhỏ, Sáu tui có đọc chuyện “Bóng người trong sương mù” của
Nhất Linh và mê lắm.
Chuyện này kể về thời gian nước ta còn là thuộc địa của người
Pháp, người kể chuyện là người lái tàu hỏa. Đêm ấy ông ta lái tầu đi công tác
gấp, để lại người vợ bệnh nặng ở nhà. Khoảng một giờ đêm, đang lái trong bóng
tối, chợt ông ta thấy có hình một người phụ nữ mặc áo trắng đứng trước mũi tàu,
giơ tay vẫy vẫy có ý ngăn tàu lại. Mới đầu, ông ta không tin, nhưng rồi người
phụ nữ càng lúc càng vẫy mạnh. Linh tính của ông lái tàu buộc ông ta phải thắng
tàu lại thật gấp. Cả tầu bàng hoàng chạy đến, hỏi tại sao lại thắng gấp như
thế. Ông lái không trả lời mà cầm đèn bước tới trước. Bất ngờ ông ta thấy cây
cầu mà ông ta sắp lái qua đã bị mưa lũ làm gãy rồi. Nếu không có người phụ nữ
vẫy tay thì cả tàu đã đâm xuống sông. Thật hú hồn. Khi bước trở lại tàu, ông ta
thấy một con bướm lớn kẹt trong cái đèn pha. Thì ra là hình con bướm vẫy cánh
là hình người phụ nữ trong sương mù. Ông ta nhặt con bướm và cất vào trong hộp.
Về nhà thì nghe tin vợ mất đúng một giờ đêm hôm qua. Như vậy là hồn người vợ đã
nhập vào con bướm mà cứu chồng.
Chuyện này làm Sáu tui cảm động không ít. Từ đó Sáu tui nghiên cứu
về linh hồn và tìm ra phương trình toán học sau đây:
Người chết = Người sống – X (người sống mà mất đi môt yếu tố nào
không rõ, X, là chết.)
Đảo ngược phương trình: Người Sống – Người Chết = X (Người sống
trừ người chết, là X.)
Hoặc: Người sống = Người chết + X. (Người sống là người chết cộng
với X)
Vậy X = Linh hồn, vì hàng tỷ người chết vì bị giết, bị chặt đầu,
bị treo cổ, mổ bụng, mất máu nhưng cũng có hàng tỷ tỷ người chết vì tim ngừng
đập, vì bị bệnh trầm kha, nhưng cơ thể còn nguyên vẹn.
Do đó, theo Sáu tui, chuyện ma là có thật, là những linh hồn còn
lưu luyến trần gian. Từ đó, Sáu tui suy ra là có hai thế giới bên kia, song
song với thế giới vật chất này. Một thế giới là hạnh phúc cho những người sống
tốt lành là thiên đàng. Thế giới này có liên hệ trực tiếp đến thế giới vật chất
này như chuyện tích của người theo đạo Chúa về các Thánh, các Thiên thần, cũng
như chuyện tích của Phật giáo là có cõi niết bàn. Còn thế giới thứ hai (so với
hai thế giới kể trên thì là thứ ba) là thế giới của ma quỷ, của những linh hồn
lang thang, không đến được Thiên đàng cũng như niết bàn nên lẩn quẩn chọc ghẹo
người ta, hoặc có những hồn ma chuyên báo oán kẻ làm hại mình.
Thực tế, chuyện Ma thì nhiều lắm lắm, xin để kỳ sau sẽ kể (đời Sáu
tui gặp ma nhiều lần rồi! Nói danh dự đó, không có xạo đâu!) Còn bây giờ, trở
lại chuyện giác quan thứ sáu, thì cá nhân Sáu tui, không biết bịa chuyện nhe,
là nhân chứng cho việc này từ hơn 40 năm nay. Cả gia đình Sáu tui gồm vợ và ba
người con thành công cả rồi, có thể làm chứng cho Sáu tui nói thiệt. Tui không
dám nói là tui có đặc ân, đặc biệt gì, mà cả họ hàng, gia đình Sáu tui không ai
có kinh nghiệm về vấn đề này: Đó là Sáu tui luôn luôn được “ai” đó báo trước
chuyện sắp xảy ra ngày hôm sau.
Báo trước bằng “giấc mơ.” Đại khái có hai khuynh hướng: tốt và
xấu! Khi tui mơ thấy hoa hồng, lửa đẹp, bắt được nhiều cá lớn là có chuyện vui
sắp đến, như trúng mánh đầu tư, có tiền có quà. Hồi ở Việt Nam, mỗi lần mơ thấy
chuyện vui, Sáu tui nói ngay với cả nhà là “hôm nay sắp có quà Mỹ!” Không trật
được. Rồi khi mơ thấy hoa đẹp quá, chim đẹp quá, thì ngày hôm sau có Passport
đi Mỹ! Ngược lại nếu mơ thấy rắn, rết, kiến, bò cạp, những sinh vật ghê tởm thì
sắp có chuyện xui. Như khi mơ thấy rắn cắn, là ngày hôm sau nhận giấy lay off!
Mơ thấy kiến cắn là có chuyện bất hòa với xếp hoặc cãi nhau lớn với… bà chủ
nhà! Nhưng lại còn trường hợp thứ ba là nếu mơ thấy kiến đông mà mình lại dùng
bình xịt kiến chết nhăn, cũng là có một giải quyết tốt đẹp cho vấn đề rắc rối
đang gặp phải.
Vậy có phải là giác quan thứ sáu hay là có một thế giới song song,
quý mến Sáu tui nên báo cho tui biết trước để mà chuẩn bị tư tưởng? Cách đây 29
năm, mẹ tui bị ung thư, phải nằm bệnh viện Hope. Nằm một mình rất buồn, vì tui
phải đi làm cả ngày, đến chiều về mới đến thăm mẹ được. Vì thế mẹ tui muốn về
Việt Nam với hai bà chị lớn, cùng các cháu họ hàng đông lắm. Tui mua vé “one
way ticket” cho mẹ về. Ngày mẹ ra phi trường, tôi khóc ngất vì biết là không
thể ở bên mẹ lúc mẹ ra đi. Trong ba tháng mẹ tui ở Việt Nam, tui gọi điện thoại
về thăm mẹ hoài, biết mẹ được các chị, các em họ săn sóc mẹ kỹ lưỡng thì cũng
mừng.
Mẹ tui về đúng ba tháng thì qua đời. Hôm ấy Sáu tui đang làm việc,
đột nhiên có cảm giác căng thẳng lạ lùng, chưa bao giờ xảy ra. Đứng ngồi không
yên, trái tim tui đập rất mạnh khiến tui bải hoải, đành phải xin phép boss cho
về. Chạy vào nhà, tui nhấc điện thoại lên, gọi ngay bà chị: “Me mất rồi, phải không?”.
Chị tui khóc nói: “Me vừa mất!” Tui bàng hoàng, buông điện thoại, rã rời, rồi
khóc suốt buổi. Tối hôm đó, tui đi nằm mãi mà không ngủ được, nhưng rồi, khoảng
nửa đêm về sáng, mệt quá, tui thiếp đi. Đang mơ màng, tui nghe tiếng nói bên
tai: “Me về!” Tui giật bắn người lên, ngồi dậy, thì thấy lạnh toát cả người.
Trong phòng như có nước đá lạnh. Nhìn quanh không thấy gì, chỉ thấy mông lung
và lạnh kinh khủng. Tui ngồi khóc mãi vì biết mẹ thương mình nên đã về thăm
trước khi đi vào cõi vô cùng.
Năm 1992, khi tui còn học ở Đại Học Coastline Community College,
tui ghi tên học lớp English 158, có tựa là “Man, myth, and magic”. (Người,
huyền thoại và ma thuật) Lớp này thật vui và lạ. Bà giáo không dạy Anh Văn mà
dạy về kiếp sau, về chuyện “Life after death,” bà chuyên cho tiếp xúc với những
nhân vật lạ: một bà phù thủy, một cô gypsy Ai Cập, một ông thầy bói, môt ông
chuyên nói chuyện với ngựa, bò, và trâu, và vài nhân vật chuyên làm magic rùng
rợn luôn.
Khi nghe nói là tuần sau có cô phù thủy (witch) đến thăm lớp, Sáu
tui cứ tưởng là bà phù thủy giống như trong chuyện Bạch Tuyết và Bảy Chú lùn,
nghĩa là hom hem, gù lưng, đội mũ chóp nón, cằm vêu ra như lưỡi dao… Nhưng khi
cô witch đến, thì tui tá hỏa tam tinh: cô đẹp mê hồn, mới có hai mươi mí thôi,
mặc đồ Jean complet, mang theo cây đàn ghi ta hai cần, thân thể cô đẹp ác liệt,
nhìn vào… thấy mê li cu tơi. Cô nói chuyện dịu dàng, có duyên, nói về ma quỷ,
ma thuật, hồi hộp lắm. Sáu tui hỏi cô là “thường ngày, cô tập luyện làm phù
thủy ra sao?” Cô cười, nói là mỗi ngày cô thờ cúng mẹ đất (mother earth)
rồi cuối tháng, đêm tối đen, cô cùng các bạn nam, nữ vào trong rừng, khỏa thân
hết, rồi nắm tay nhau nhảy múa chung quanh đống lửa cao và gọi mother earth về
thăm. Sau đó tập tà thuật, tập nhấc vật nặng lên cao mà không đụng tay, tập
thổi lửa cho bùng lên… vân vân. Sau đó thì làm tình từng cặp ngoài trời để lấy
sức sống từ đất! Wow! Nghe câu kết, óc tưởng tượng làm việc nhiệt tình, nhưng
khi nhớ đến đất lạnh đầy giun, sán, bọ cạp… thôi, chấm dứt mơ màng.
Còn bà gypsy thì khác, bà mặc áo lùng thùng, hoa hòe hoa sói, nắm
tay tui, coi bói, rồi hỏi tui có muốn có bùa yêu, bùa ghét gì không? Tui ớn
quá, không dám thử, lỡ ra lại yêu… luôn bà gypsy này thì đời tàn…
Nói chung, là bên cạnh thế giới loài người còn có thế giới khác vô
hình, vô ảnh, nhưng có thực. Vì thế mới có chuyện ma trên khắp thế giới chứ? Và
có giác quan thứ sáu nữa.
- Các bài viết của
(về) tác giả Chu Tất Tiến0
- Các bài viết của
(về) tác giả Đỗ Trường0
- Các bài viết của
(về) tác giả Dương Thu Hương0
- Các bài viết của
(về) tác giả Đoàn Thị Lam Luyến0
- Các bài viết của
(về) tác giả Nguyễn Quang Lập0
- Các bài viết của
(về) tác giả Sương Nguyệt Minh0
- Các bài viết của
(về) tác giả Thái Hạo0
- Đặng Xuân Xuyến
với nghề viết sách và kinh doanh sáchl
Mời nghe PHẠM GIANG / NGƯỜI KỂ CHUYỆN đọc
truyện ngắn PHÙ DU của Đặng
Xuân Xuyến:
CHU TẤT TIẾN (sinh năm 1945 tại Hà Nội)
Định cư tại: Quận Cam, California, Hoa Kỳ.
Email: vietnguyen2016@aol.com.
.............................................................................................................
- Cập nhật theo nguyên bản từ email tác giả gửi ngày 07.03.2026.
- Ảnh dùng minh họa cho bài viết được sưu tầm từ nguồn: internet.
- Bài viết không thể hiện quan điểm của trang Đặng Xuân Xuyến.
- Vui lòng ghi rõ nguồn dangxuanxuyen.blogspot.com khi trích đăng lại.



0 comments:
Đăng nhận xét