Chuyện tình ngã 3 sông
Cô ấy ngày xưa, em biết không
Thắt đáy lưng ong, mặt trắng hồng
Nghe bảo phải lòng anh cơ động
Mười mấy Đông rồi cứ ngóng trông...
*
Độ ấy năm xưa tuổi chớm hồng
Có chàng lính trẻ ghé bến sông
Tiếng cười sang sảng loang chiều rộng
Cô bé làng bên thẹn má hồng.
Thế rồi cô lựa gửi gió Đông
Vun mối tơ duyên bén lửa nồng
Dõi từng nhịp bước chàng cơ động
Nguyện ước trăm năm buộc chỉ hồng.
Rồi một chiều buồn nổi bão giông
Nghẹn ứa bến sông, nghẹn gió đồng
Dấn thân phá án... Chàng cơ động
Hồn theo bóng tựa phía hư không...
*
Cô ấy hình như chửa lấy chồng
Chiều chiều vẫn tới ngã 3 sông
Mắt chìm đăm đắm vào chiều rộng
Rồi chợt nhoẻn cười với mênh mông...
Mời nhấp chuột đọc thêm:
- Bạn đọc cảm nhận
về thơ của Đặng Xuân Xuyếnl
- Bạn đọc cảm nhận
bài thơ “Quê Nghèo” của Đặng Xuân Xuyếnl
- Bạn đọc cảm nhận
về một số tác phẩm của Đặng Xuân Xuyếnl
- Truyện ngắn Đặng
Xuân Xuyếnl
- Thơ độc vận Đặng
Xuân Xuyếnl
- Thơ lục bát Đặng
Xuân Xuyếnl
.
Mời nghe Đặng Xuân Xuyến mạn đàm về
MẤY CHUYỆN KỲ LẠ NGÀY RẰM:
*.
Hà Nội, sáng
10 tháng 06-2026
ĐẶNG XUÂN
XUYẾN
.......................................................................................................
- © Tác giả giữ bản quyền.
- Copy bài tại trang: https://tienglongnguoixaque.blogspot.com/
- Ảnh dùng minh họa cho bài viết sưu tầm từ nguồn: internet
- Vui lòng ghi rõ nguồn dangxuanxuyen.blogspot.com khi trích đăng lại.


HÌNH ẢNH NGƯỜI CẢNH SÁT CƠ ĐỘNG TRONG BÀI THƠ
Trả lờiXóaTrong dòng chảy của thi ca đương đại, viết về sự hy sinh của người lính luôn là một thách thức lớn khi người nghệ sĩ phải vượt qua ranh giới của những lời ngợi ca khuôn sáo để chạm đến chiều sâu trắc ẩn của tâm hồn. Với "Chuyện tình ngã 3 sông", nhà thơ Đặng Xuân Xuyến đã làm được điều đó bằng một lối tạc hình vừa lãng mạn, vừa bi tráng. Hình ảnh người chiến sĩ cảnh sát cơ động không hiện lên qua những bức tượng đài thô ráp, mà được khắc tạc bằng những nét cọ mềm mại của ký ức, hòa quyện giữa vẻ đẹp thanh xuân phơi phới và tư thế lẫm liệt của một bậc trượng phu thời bình.Ở những nét chạm khắc đầu tiên, tác giả đưa người đọc về với không gian của hoài niệm, nơi người lính trẻ xuất hiện như một làn gió mát lành thổi vào bến sông quê. Chỉ với một nét vẽ về âm thanh qua cụm từ "tiếng cười sang sảng loang chiều rộng", Đặng Xuân Xuyến đã thâu tóm được trọn vẹn phần hồn của người chiến sĩ. Đó không đơn thuần là âm thanh cơ học, mà là biểu tượng của một nguồn sống dồi dào, một tâm hồn hào sảng, tự do và không chút ưu tư. Tiếng cười ấy mạnh mẽ đến mức có thể "loang", có thể khỏa lấp cả cái mênh mông, hiu quạnh của không gian sông nước, đồng thời đánh thức những rung động đầu đời trong trái tim người thiếu nữ làng bên. Hình tượng người lính ở đây vừa có cái vững chãi của một người bảo vệ, lại vừa có cái duyên dáng, tình tứ của một chàng trai tuổi "chớm hồng".Tuy nhiên, giá trị thẩm mỹ của hình tượng này chỉ thực sự được đẩy lên đỉnh cao khi tác giả đặt người lính vào hệ quy chiếu của trách nhiệm và nghĩa vụ. Qua lăng kính của người con gái đang yêu, chân dung anh được dõi theo qua từng "nhịp bước". Cụm từ ấy gợi lên hình ảnh một người lính cơ động đang tuần tra, một nhịp điệu đều đặn, kỷ cương nhưng cũng đầy lãng mạn. Để rồi, khi "bão giông" ập đến, hai chữ "dấn thân" xuất hiện như một bản lề khép lại những ngày tháng bình yên và mở ra một tư thế lẫm liệt. "Dấn thân phá án" không còn là một nhiệm vụ hành chính, nó là một lựa chọn mang tính tự nguyện của một lý tưởng sống cao đẹp. Nhà thơ đã sử dụng động từ mạnh này như một cú hích tư duy, khẳng định tinh thần chủ động, sẵn sàng lao vào hiểm nguy của người lính khi bình yên của nhân dân bị đe dọa.Sự hy sinh của anh được tác giả xử lý bằng một kỹ thuật ngôn từ vô cùng tinh tế và giàu chất sử thi thông qua câu thơ "Hồn theo bóng tựa phía hư không...". Đặng Xuân Xuyến không tả thực cái khốc liệt của cái chết, ông thanh lọc nó qua một cái nhìn bảng lảng, đầy mỹ cảm. Dấu ba chấm đứng lửng lơ như một nốt lặng nghẹn ngào của đất trời, nơi thân xác anh tan vào cát bụi, nhưng linh hồn anh lại hóa thân vào "hư không" – một khoảng không gian vô tận, bất tử. Anh ngã xuống, nhưng không mất đi; anh hòa vào sông núi, vào ngọn gió đồng, vào chính cái ngã ba sông nơi lưu dấu mối tình dang dở. Hình ảnh người cảnh sát cơ động dưới ngòi bút Đặng Xuân Xuyến, vì thế, không chỉ là câu chuyện của một cá nhân, mà đã trở thành biểu tượng cho sự hy sinh thầm lặng của một thế hệ, được tạc vào lòng người đọc bằng cả niềm đau đớn xót xa lẫn niềm tự hào khôn xiết.Lối viết này của nhà thơ đã mang đến một góc nhìn đa chiều cho văn học về người chiến sĩ: họ không chỉ biết cầm súng, họ biết cười, biết yêu, và biết hy sinh một cách nhẹ nhàng như một huyền thoại.